“Nếu quỷ núi là người bảo vệ người dân, thì tại sao tộc trưởng Vương lại nói quỷ núi cũng nguyền rủa con người chứ?” Phương Tử Hân vẫn còn canh cánh trong lòng chuyện gặp phải trong núi Tây Nại lúc trước, vừa ném một thanh củi vào đống lửa vừa hỏi chị Dao.
“Chuyện này kể ra khá dài.” Chị Dao cắt thịt dê, đánh mắt vẻ lẳng lơ giữa ánh lửa.
Quỷ núi là thần linh bảo hộ cho cả Cống Tốt, thế nên các thôn đều phải tôn thủ quy định. Ví dụ như người Mộc Nhã sống ở Cống Tốt khi cúng tế không được để phụ nữ xuất hiện, hay trẻ con ở thôn Khương quá nửa đêm không được khóc… Quỷ định của thôn Tây chính là những người chưa tới bốn mươi tuổi trong thôn không được đi vào núi Tây Nại, vì núi Tây Nại chính là nơi ở của quỷ núi. Tổ tiên đời đời của thôn Tây đều tuân thủ quy định này, vì thế quỷ núi càng bảo vệ cho họ có một cuộc sống no đủ, con đàn cháu đống. Tới tận sau ngày cải cách mở cửa, ngành du lịch phát triển, có ba vị khách du lịch đi nhầm lên núi Tây Nại, từ đó không rõ tung tích. Việc ấy cũng khiến thôn Tây bị nguyền rủa, quỷ núi đã trừng phạt thôn Tây. Kể từ ngày đó những người già trong thôn Tây luôn vô cớ mất tích, cả những người ngoại tộc xông vào thôn Tây khi chưa có sự cho phép cũng gặp bất trắc. Vì vậy, tộc trưởng Vương hạ lệnh, người ngoài muốn vào thôn bắt buộc phải được người trong thôn cho phép, núi Tây Nại thì tuyệt đối không được xâm nhập.
“Ở Cống Tốt có truyền lại một câu nói thế này: Trên núi Tây có một phần mộ, chôn những người chưa chết, ý muốn chỉ những người xông vào núi mà chưa được cho phép. Phần mộ đó chính là nơi ở của quỷ núi, bất kỳ ai cũng không được quấy rầy, nếu không nó sẽ khiến bạn sống không bằng chết, vĩnh viễn không thể thoát khỏi ngọn núi đó.”
Chị Dao vừa dứt lời, Phương Tử Hân và Trình Diệp đã đưa mắt nhìn nhau. Cố Sơ nhận thấy tay Phương Tử Hân đang run rẩy, rõ ràng đang sợ hãi vì mấy lời của chị Dao. Cô ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Nếu thôn Tây đã là một nơi không may mắn như vậy, vì sao mọi người vẫn còn tôn trọng tộc trưởng Vương như vậy?”.
“Có một năm trời đổ cơn mưa lớn, cơn lũ đó suýt nữa đã cuốn trôi cả Cống Tốt, chính tộc trưởng Vương đã bất chấp hiểm nguy dẫn dắt các tộc trưởng của các thôn khác tổ chức một buổi tế lễ dài ba ngày ba đêm trên núi. Kể ra cũng kỳ lạ, sau lần tế lễ ấy, không bao giờ thấy có lũ lớn nữa, Cống Tốt năm sau tốt đẹp hơn năm trước. Người trong thôn đều nói đó là công lao của tộc trưởng Vương, chính thành ý của ông ấy đã khiến quỷ núi cảm động nên ai ai cũng kính trọng ông ấy.”
Thì ra là vậy, Cố Sơ hiểu ra.
Tối hôm ấy, mọi người đều uống khá nhiều. Nhõng nhẽo một lúc, Cố Sơ cũng được uống vài hớp rượu nếp, rồi cùng Lục Bắc Thần vào ở trong phòng ngắm cảnh của nhà khách. Phong Nguyệt Cổ Đạo đúng là có một phòng ngắm cảnh danh bất hư truyền, chí ít thì đẹp hơn nhiều căn phòng của cô bên tổ y tế. Đây là một căn phòng được làm hoàn toàn bằng gỗ, trần nhà rất cao, ngọn đèn năm màu rực rỡ rủ xuống mang phong cách Tây Tạng. Phòng tắm cũng lớn như phòng ngủ. Bồn tắm hình tròn được lắm bằng loại gỗ thượng hạng có thể chứa cùng lúc ba, bốn người cũng không thành vấn đề. Chiếc giường lớn màu nâu đậm bằng gỗ hồ đào dù có vừa ngủ vừa lăn cũng không thể rơi xuống đất. Bốn góc giường được buông mành, trông giống như lọc ánh trăng thành một dải mờ mờ. Góc giường còn được khảm những chiếc chuông đồng nhỏ xíu, tay chạm vào hoặc có gió thổi qua, chúng sẽ vang lên những tiếng leng keng vừa êm tai vừa ru người ta vào giấc ngủ bình yên. Rộng mở nhất chắc chắn là ban công lộ thiên bên ngoài cửa sổ sát sàn. Khi nào không ngủ được, người ta có thể ra đó ngồi ngắm cảnh, ban ngày rảnh rang cũng có thể ngồi tắm nắng.
Lục Bắc Thần tắm rửa xong đi ra ngoài đúng lúc Cố Sơ đang đứng hóng gió. Cô dựa vào lan can gỗ của ban công, thất thần nhìn mãi về phía xa, tới tận khi vòng ôm từ phía sau của Lục Bắc Thần đột ngột bao trọn lấy mình, cô mới hoàn hồn. Cô không quay đầu lại, chỉ yên lặng dựa sát vào vòm ngực anh. Chiều cao của hai người có sự chênh lệch tuyệt vời, nên mỗi lúc như thế này, Lục Bắc Thần luôn thích chống cằm lên đỉnh đầu cô. Cô mở lòng bàn tay anh ra, thấy ở đầu ngón tay anh có một vết thương, mặc dù đã lành nhưng vẫn để lại sẹo. Cô sửng sốt, anh thấy vậy bèn đan tay mình vào tay cô, cười khẽ: “Lúc giải quyết vụ án anh không cẩn thận bị thương, không có chuyện gì”.
Trái tim Cố Sơ đập thình thịch, cứ cảm thấy anh đang nói dối. Cô nghiêng đầu nhìn anh: “Thật không?”.
“Em cũng biết gặp phải vụ chia xác là rất phiền phức mà.” Lục Bắc Thần mỉm cười nhìn cô.
Cô không nhìn ra được điều gì từ đôi mắt anh, cuối cùng thở dài: “Nếu anh cảm thấy không khỏe trong người, nhất định phải nói cho em biết. Còn nữa, anh đã hứa với em là sẽ làm phẫu thuật rồi đấy”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)