Cố Tư ôm bó hoa hồng đứng dưới ánh nắng rất lâu, cánh hoa rực rỡ diêm dúa, còn gương mặt cô lại trắng nhợt như bị mất máu quá nhiều. La Trì thấy cô cứ ngây ngốc mãi, bèn đưa tay khuơ khuơ trước mặt cô, “Nghĩ gì vậy? Cơ hội tốt đừng lãng phí, hết tiết rồi phải không? Hết rồi anh đưa em đi chơi”.
Anh bước lên bắt lấy tay cô, bàn tay lâu ngày cầm súng hơi thô ráp, nắm chặt đến nỗi Cố Tư đau đớn. Cô kêu lên một tiếng, cúi đầu liếc nhìn tay anh rồi ngẩng đầu lên trừng mắt: “La Trì, anh coi em là tội phạm à? Sao dùng sức quá vậy?”.
La Trì vốn không cảm thấy mình đã mạnh tay bèn buông ra rồi cười hì hì: “Xin lỗi xin lỗi, anh quen rồi”.
“Anh bảo chị em và Lục Bắc Thần kết hôn?” Thật ra ban nãy cô cứ nghĩ mãi về chuyện này. La Trì ném cho cô một quả bom, khiến lòng cô nổ tung như bề mặt Mặt trăng. Tin tức này tới quá đột ngột, khi cô có ý thức thì phản ứng đầu tiên chính là cất bước đi.
La Trì sải bước chắn đường cô, thấy nét mặt cô là lạ thì cũng đoán ra ý đồ của cô: “Tư Tư, em can dự quá nhiều vào chuyện của chị gái không hay đâu”.
“Bây giờ sự việc còn chưa được điều tra rõ ràng, sao họ có thể kết hôn chứ?” Cố Tư sốt sắng.
La Trì không nhường đường cho cô. Cô sang trái thì anh sang trái, cô quay đầu đi một hướng khác, một giây sau anh đã đứng sững trước mặt cô như một tảng đá. Cô đành phải dừng lại, giậm chân bình bịch: “Tránh ra”.
“Ban nãy em nghe không hiểu sao? Không phải chị gái em và Lục Bắc Thần sắp kết hôn mà chị gái em và Lục Bắc Thần đã kết hôn rồi. Em tưởng là thì tương lai nên rối ruột rối gan, thực chất đây đã thì quá khứ rồi, em chỉ còn cách chấp nhận hiện thực thôi.” La Trì giải thích cho cô nghe.
Cố Tư nhìn anh một lúc rất lâu, trong đôi mắt anh ấy là bàng hoàng, là bực bội, cuối cùng dần lắng thành ảm đạm. Một lúc sau, cô cất tiếng thở dài, ôm bó hoa ngồi thụp xuống. La Trì đứng nhìn cô co rụt lại như con chim cút, vừa giận vừa buồn cười: “Chị gái em làm vậy chắc chắn đã có sự đắn đo cân nhắc. Em nói xem, em cứ đứng chắn trước hạnh phúc của người ta còn ra thể thống gì?”.
“Đó là chị gái em!” Cố Tư không phục, nhưng cũng chỉ có thể đấu võ mồm với La Trì, ván đã đóng thuyền, cô còn có thể làm được gì đây? Cô lẩm bẩm bổ sung thêm: “Là em sợ sau này chị ấy sẽ hối hận”.
La Trì chân thành nói: “Cá nhân anh cảm thấy cho dù có ân oán gia tộc, cuối cùng người phải trả nợ cho những sai lầm của đời trước cũng không nên là Lục Bắc Thần và chị gái em, em cho rằng ân oán quan trọng hơn hay việc chị em có được vui vẻ hay không quan trọng hơn?” Cô vừa định mở lời thì anh lại nói thêm: “Đương nhiên, nếu chân tướng sự thật đúng là như vậy, thì nhà họ Lục nhất định phải trả giá cho sai lầm và bồi thường, nhưng sự trả giá này cứ nhất định phải là hy sinh tình yêu của chị em ư? Hơn nữa, phải trái đúng sai của đời trước chỉ có bọn họ là người rõ nhất, chuyện này được kể lại từ miệng người khác sẽ được thêm mắt dặm muối”.
Cố Tư không còn lời nào để phản bác, chỉ biết ngẩng cao đầu, đờ đẫn nhìn anh. La Trì khẽ thở dài, đưa tay kéo cô lại: “Tư Tư, chị gái em rồi cũng phải lấy chồng. Nhưng anh nghĩ nếu bỏ lỡ Lục Bắc Thần, cả đời này cô ấy cũng sẽ không được vui vẻ, mà tên nhóc Lục Bắc Thần đó anh đoán cũng vậy thôi, còn em thì sao?”.
“Em?” Cố Tư không hiểu vì sao anh bỗng dưng chuyển đề tài về phía mình.
Cố Tư chưa hiểu ra, chỉ biết nhìn anh trân trân. Anh bị cô nhìn đến nỗi mất tự nhiên, đành hắng giọng: “Thì đó, nếu em không bằng lòng cũng không sao cả, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Đợi sau khi tốt nghiệp em trở về Thượng Hải, chúng ta có thời gian qua lại, em sẽ nhận ra điểm tốt của anh”.
“Vì sao em phải tới Thượng Hải?” Cố Tư cố tình hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)