Cánh cửa của dì Sầm Vân coi như đã bước qua trót lọt một cách kỳ quái. Mặc dù cho tới tận lúc về Thượng Hải, Cố Sơ vẫn cảm thấy Lục Bắc Thần giải thích hợp tình không hợp lý nhưng dù sao đi nữa, chuyện hôn nhân của họ cuối cùng cũng nhận được lời chúc phúc của trưởng bối. Những ngày tiếp theo, Cố Sơ đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng. Chuyện kết hôn trọng đại như vậy, người nhà họ Lục không thể không xuất hiện.
Cô nghe thấy giọng anh không thân thiết cũng chẳng gần gũi, nhưng không thiếu sự kính trọng, anh nói với đầu kia: “Vâng, chúng con đã đăng ký rồi”.
Lúc đó Cố Sơ vùi trong chăn, tưởng tượng ra biểu cảm của ông Lục khi nghe thấy câu này. Đương nhiên, cô chưa từng gặp Lục Chấn Dương nên không thể tưởng tượng được cụ thể. Rồi cô lại nghe thấy Lục Bắc Thần nói: “Cô ấy ngủ rồi, không tiện nghe điện thoại”.
Cố Sơ nghe xong ngồi bật dậy, sửng sốt nhìn Lục Bắc Thần đang đứng bên cửa sổ nhận điện thoại, sợ anh lại đổi ý để cô nói chuyện với Lục Chấn Dương. Lục Bắc Thần đứng dựa vào cửa sổ, đối mắt với cô. Có lẽ sự hoảng hốt của cô rất buồn cười, khóe môi anh chợt nở nụ cười khẽ nhưng giọng nói qua điện thoại vẫn rất cung kính: “Vâng, bây giờ cô ấy là một bác sỹ, bình thường công việc rất bận”.
Cố Sơ nghe được câu này lại cảm thấy sung sướng, mặc dù bây giờ cô chỉ là một thực tập sinh nhưng được nghe Lục Bắc Thần giới thiệu như vậy, cô vẫn ngập tràn cảm giác thành tựu. Người ở đầu kia có lẽ quan tâm tới chuyện cưới xin của họ hơn, không nói nhiều lời dư thừa. Lục Bắc Thần cũng không nhắc tới chuyện vụ án, cứ như vậy, họ kết thúc cuộc gọi khi còn chưa chính thức trò chuyện.
“Mặc dù làm vậy như hơi thất lễ nhưng trước khi vụ án kết thúc, em nghĩ bố anh cũng không biết nên nói gì với em đúng không?” Cố Sơ hỏi anh.
“Dù thế nào, ông ấy cũng bắt buộc phải nhận cô con dâu này.” Lục Bắc Thần nói câu ấy rồi nhắc nhở cô, “Mấy hôm nữa có thể dì Tần sẽ tới tìm em”.
“Hả?” Vừa nghĩ tới người phụ nữ ngay mà mái tóc cũng toát ra vẻ tao nhã đó, Cố Sơ lại có chút dè chừng.
Lục Bắc Thần ôm lấy cô, “Đừng lo lắng, bà ấy là người thân duy nhất hiện còn ở trong nước, chúng ta kết hôn, về mặt trình tự, bà ấy cũng phải gặp em”.
“Thôi được.” Cố Sơ quyết định âm thầm chuẩn bị trước.
…
Sắp tới kỳ nghỉ Quốc khánh, lại có một lượng người khổng lồ sắp đi khỏi Thượng Hải, đồng thời đón thêm một lượng người không kém phần long trọng. Thành phố này giống như một miếng xốp, không ngừng hút hết mồ hôi của vô số những khuôn mặt. Có con người là có văn hóa, miếng xốp Thượng Hải khổng lồ này cũng vì thế mà trở nên trĩu nặng.
Đối với kỳ nghỉ dài ngày sắp tới, Cố Sơ không có sắp xếp gì, được ở nhà, không phải làm gì cả, thoải mái xem tivi là điều tuyệt vời nhất, làm gì có ước vọng được đi du lịch chứ? Cộng thêm việc vụ án càng lúc càng nóng, La Trì chỉ muốn kéo Lục Bắc Thần đi phá án 24/24, anh càng không có nhiều kế hoạch dài hơi.
Bệnh viện đã sắp xếp lịch trực luân phiên từ lâu. Cố Sơ có ba ngày trực. Tuần nghĩ lễ Quốc khánh ở Thượng Hải có không ít khách du lịch, phòng cấp cứu sẽ càng “nhộn nhịp” hơn. Mà khoảng thời gian này, bận nhất có lẽ là Lục Bắc Thâm. So với một Lục Bắc Thần đang kín đáo phá án, Lục Bắc Thâm có thể nói là đã thu hút trọn vẹn sự chú ý của giới báo chí. Có thêm cổ phần của Lục Bắc Thần cộng với số cổ phần nhất định anh ấy nắm trong tay, chỉ trong một thời gian ngắn, anh ấy đã nhảy vọt lên hàng những cổ đông có phần trăm cổ phần không hề thấp trong hội đồng quản trị. Đằng sau lại có quỹ tài chính ủng hộ một lượng tài sản hùng hậu, ở Lục Môn, anh ấy càng như cá gặp nước.
Có mấy lần, Chloe đã chê cười Lục Bắc Thần ngay trước mặt Cố Sơ, “Người ta nói muốn thành công là phải giẫm chân lên vai người khổng lồ. Bây giờ em trai cậu, Lục Bắc Thâm, là một người thành công, giẫm lên giang sơn cậu giành về cho nó, một bước lên mây”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
