Hơi thở của người đàn ông toát ra một sự nguy hiểm, nhưng sau khi được pháp luật công nhận, cái nguy hiểm ấy bỗng trở nên rất đường hoàng. Cố Sơ tham lam mùi hương của anh, vừa sạch sẽ vừa đầy mê hoặc. Sạch sẽ, vì nó liên quan tới nghề nghiệp của anh, nghiêm túc, cẩn thận, dưới lớp blouse trắng không cho phép bất kỳ ai đùa cợt; Mê hoặc, vì anh là đàn ông, dịu dàng, quấn quýt, dưới nụ cười mỉm là một khao khát đang bừng bừng trỗi dậy.
Căn nhà mới này không giống nhà Tây, thiết kế cao lên khiến tầm nhìn được thỏa mãn tuyệt đối, ánh đèn bên bến Thượng Hải đều được thu trọn vào trong tầm mắt, thiết kế cửa sổ thủy tinh không có khớp nối với những đường cong rộng lớn càng khiến tầm nhìn không bị bó hẹp.
Cố Sơ luôn có cảm giác chìm giữa tầng mây, ngắm nhìn gương mặt của Lục Bắc Thần cô luôn nhớ tới những lời anh từng nói, rằng sẽ cho cô một mái nhà ở nơi rực rỡ phồn hoa nhất, giờ đây anh đã làm được rồi. Anh đã trở thành chồng cô, cô trở thành vợ anh.
Cố Sơ ôm chặt lấy cô anh, cười thẹn thùng.
Tầm nhìn của phòng ngủ cũng thông thoáng, từ xa đã nhìn thấy ánh đèn bến Thượng Hải nhuộm cả một dải dài, xa hơn nữa là cả một bầu trời sao. Mặc dù biết sẽ không có ai nhìn thấy nhưng Cố Sơ vẫn nỉ non cầu xin: “Rèm cửa kìa…”.
Lục Bắc Thần bỏ ngoài tai, bờ môi anh hóa thành một con rắn linh động, trườn đi khắp nơi hút hương thơm.
Ánh đèn vàng nhạt dưới nền nhà rọi vào trong phòng ngủ, đan cài với những ánh đèn không ngủ ngoài kia, hắt lên cơ thể rắn chắc như tường đồng của người đàn ông. Cố Sơ cảm thấy người mình bỗng mềm ra sau đó tan thành nước, chảy về bốn phía.
Môi anh là con đường đá, cuối cùng đã dẫn tới nơi đầu nguồn của cô.
Giây phút này, tiếng nức nở của Cố Sơ trở thành tiếng thở dốc động lòng người.
Cơ thể anh cường tráng, mạnh mẽ, trở thành công cụ duy nhất để cứu vớt cô. Anh đã cho cô công cụ ấy, hóa làm trụ cột vững vàng để chống đỡ cơ thể cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)