Cứ như vậy, bữa tối lãng mạn dưới ánh nến vốn dĩ thuộc về hai người họ, vì có thêm hai cái bóng đèn cỡ bự như La Trì và Chloe đã đổi vị, bữa cơm tình nhân trở thành bữa cơm tập thể, càng quái dị hơn là người phục vụ vẫn tiến hành bày biện theo đúng tiêu chuẩn của một bữa cơm dưới nến, khiến cảnh này trông càng kỳ lạ. Nhưng cũng may ba người đàn ông và một người phụ nữ đều ưa nhìn, ngoại hình của Lục Bắc Thần khỏi cần nói, La Trì tuấn tú, Chloe khắp người toát ra vẻ yêu nghiệt, Cố Sơ bị ba người đàn ông vây ở giữa giống như con chim cút nhỏ xíu, khiến mọi người xung quanh ngưỡng mộ.
Trong bữa cơm, anh ấy nói đặc biệt nhiều, có thể vì bị dồn nén thời gian qua. Chloe bình thường đã như con vẹt. Hai người họ cứ lời qua tiếng lại như đóng kịch nói vậy, vô cùng kịch liệt. Ngược lại, Lục Bắc Thần nói rất ít, đa phần đều nghe La Trì và Chloe đấu khẩu. Hai người họ nói từ chuyện công việc mệt nhọc cho tới thời sinh viên, lại từ thời sinh viên chành sang chuyện sở thích ham muốn. La Trì tự tâng bốc bản thân lên hàng “trên trời có, dưới đất không”. Chloe thì càng bốc phét mình trở thành thần thám Sherlock Holmes thế gian hiếm gặp.
Cho tới khi Lục Bắc Thần nói với Cố Sơ: “Ngày mai cuối tuần, chúng ta về Quỳnh Châu một chuyến nhé”.
La Trì nghe xong lập tức chặn cái miệng tía lia của Chloe lại, cười hì hì ghé sát tới, “Mai hai người đi Quỳnh Châu làm gì vậy? Ở đó mấy ngày?”.
“Chuyện chúng tôi kết hôn cũng phải thông báo cho trưởng bối.” Lục Bắc Thần từ tốn trả lời: “Mọi công việc liên quan tới việc thu thập chứng cứ, tôi đã hoàn thành rồi, thế nên ở được mấy ngày vợ tôi là người quyết định”.
Cố Sơ cúi đầu, tai sắp nóng bừng vì cậu “vợ tôi” của Lục Bắc Thần, dường như sức truyền nhiễm của nó còn lớn hơn cả danh xưng “bà Lục”. Cô ngước mắt nhìn anh, anh cũng đang nhìn cô mỉm cười, cô bỗng xấu hổ, mượn cốc nước hoa quả để đè nén những cảm xúc bồng bột vì quá hạnh phúc trong lòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
