Em sẽ không đưa Cố Sơ trở về Lục Môn, người của Lục Môn cũng đừng tới làm phiền bọn em…
Nhưng di động dường như thật sự có thần giao cách cảm, quả thật rung lên. Anh liếc nhìn, là cô nhắn lại: Bận mấy cũng phải quay về, em có một quyết định quan trọng phải nói với anh. Ngón tay Lục Bắc Thần cũng run theo. Lát sau, anh đáp lại: Bất kỳ quyết định nào cũng đợi anh xong việc rồi tính.
Di động hồi lâu không còn động tĩnh gì nữa, anh biết cô sẽ không nhắn lại. Cô là một cô gái cực kỳ hiểu chuyện, chưa bao giờ biết rõ anh bận còn làm càn. Lục Bắc Thần hít sâu một hơi nhưng lồng ngực vẫn tưng tức, tim vẫn ngâm ngẩm đau. Anh biết cô có chuyện muốn nói, hôm đó lúc rời khỏi nhà cô đã nói với anh cô có chuyện muốn nói. Anh chỉ sợ cô tuôn ra nhiều lời tình cảm cuối cùng chỉ đổi lại câu từ biệt.
Phải một lúc, Lục Bắc Thần mới đè nén được cơn đau tim, ngay sau đó anh gọi điện thoại cho La Trì. Đầu kia bắt máy rất nhanh, xung quanh có vẻ ồn ào, có lẽ đang bận rộn điều tra manh mối. Anh chưa bao giờ nghi ngờ sự nhiệt tình của La Trì. Giọng La Trì nghe có phần mệt mỏi: “Hi”.
Lục Bắc Thần nói ngắn gọn, mạch lạc: “Có ba điểm. Thứ nhất, phương hướng về thuốc mới đã sai lệch, bên này tôi sẽ khẩn trương làm một báo cáo mới cho cậu. Tôi nghi ngờ đám Tiền Hào bị sử dụng để thử loại thuốc vốn không dùng để trị bệnh thần kinh; Thứ hai, các cậu cần tìm một người tên là Ben, anh ta từng là đồng sự của Hà Nại, dĩ nhiên người này có lẽ không dễ tìm, nhưng dù thế nào các cậu cũng phải tìm ra cho bằng được, vì có lẽ anh ta là người duy nhất có thể chứng minh từ đầu tới cuối Hà Nại là người tham gia vào việc sửa đổi phương thuốc; Thứ ba, cậu cần đưa Bắc Thâm đi làm ghép hình nhận diện mặt người, cũng tiện giúp các cậu tìm ra Ben”.
La Trì nghe xong lập tức có tinh thần, ầm ĩ ở đầu kia điện thoại: “Cái gì? Lẽ nào Bắc Thâm và Tiền Hào không dùng chung một loại thuốc? Người duy nhất kỳ cựu trong phòng thực nghiệm hiện giờ là Hà Nại, mỗi một giai đoạn nghiên cứu đều sẽ thay người…”.
“Đợi báo cáo đi.” Lục Bắc Thần chưa đợi anh ấy nói xong đã ngắt máy.
Giọng Lục Đông Thâm rất nghiêm nghị, nghe ra được anh ấy hết sức bất mãn. Lục Bắc Thần vẫn điềm nhiên: “Em cho rằng xứng đáng, em sẽ làm”.
“Người bên ngoài sẽ nghĩ thế nào? Đường đường là con trưởng của nhà họ Lục sau khi ngồi vững lại nuốt trọn cổ phần của em trai?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



