Mấy người kia quả nhiên không nhận ra cô. Có lẽ vì cho rằng trong những tình huống thế này người thân thường sẽ chạy tán loạn. Sau khi ngồi yên vị trên xe rồi, qua cửa sổ, Cố Sơ nhìn thấy họ đã tìm đến trước cửa nhà cô, đang ấn chuông liên hồi, thầm nghĩ kiểu này tối nay lại phải về muộn rồi.
Tới bệnh viện, Cố Sơ chạy tới căng tin giải quyết bữa sáng trước. Mấy hôm nay Lục Bắc Thần không về, toàn bộ thời gian ăn sáng cô đều “dâng hiến” cho nơi này. Vừa ngồi xuống thì đã có cả đám người quây lại xung quanh, đa số là y tá, còn cả mấy cô bác sỹ trẻ hay thích buôn dưa lê với mấy cô y tá nữa, mồm mép tép nhảy. “Anh em sinh đôi thật đấy à? Giống quá đi mất”, “Lần này giáo sư Lục thiệt không ít tiền của nhỉ?”, “Chuyện ân oán hào môn mấy người dân thường như chúng ta không thể hiểu được đâu”, “Bác sỹ Cố, chuyện này giáo sư Lục đã bàn bạc với cô chưa?”.
Cố Sơ nắm chặt chiếc dĩa trong tay, chỉ lần lượt vào họ: “Ai còn làm phiền việc ăn uống của tôi, cẩn thận tôi chọc mù mắt đó!”.
Mấy người bên cạnh cười hì hì, cũng không dám nhiều lời hỏi thêm nữa. Tới lúc được hít thở bầu không khí trong lành, cô nhìn về phía chiếc màn hình tivi trong nhà ăn. Cũng không trách được sao mấy cô gái kia sáng sớm đã hóng hớt, tin tức đang phát trên tivi cũng quả thực khiến người ta đoán già đoán non. Có lẽ đang phát lại một buổi họp báo mở ra để dẹp yên dư luận. Thời gian khá muộn, là tối qua sau khi cô đã đi ngủ.
Mấy cô y tá trong nhà ăn chỉ lên màn hình, rì rầm to nhỏ: “Nếu không phải anh ấy giới thiệu mình là em trai của giáo sư Lục, đúng là không nhận ra thật”.
“Phải đấy, có khác gì giáo sư Lục đứng đó đâu cơ chứ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

