Anh sợ cái không quên này trở thành một hạt mầm, đã lặng lẽ nảy nở trong lòng Cố Sơ.
Lục Bắc Thần chưa bao giờ nghĩ Lục Bắc Thâm sẽ chủ động làm chuột bạch, kể cả lúc trước khi mối quan hệ giữa Lục Bắc Thâm và Hà Nại có vẻ rất hòa thuận. Sau khi chuyện Hà Nại tham gia vào phòng thực nghiệm Mạn Phổ bị lộ ra, anh cũng vẫn chỉ cho rằng Lục Bắc Thâm là người bị động.
Trừ phi một người đã thật sự không còn thuốc chữa, phải cậy nhờ vào vận may đối với thuốc mới thì mới chủ động thử thuốc, giống như đám Tiền Hào. Thông thường sẽ chẳng ai muốn coi mình như chuột bạch cung ứng cho nghiên cứu. Hành vi ấy của Lục Bắc Thâm khiến Lục Bắc Thần ngỡ ngàng, nhưng nó cũng rất nhanh chóng giải thích được suy nghĩ của anh. “Anh chưa chứng kiến lúc em phát bệnh khi ấy đâu.” Lục Bắc Thâm buồn bã nói. Hồi tưởng lại quá khứ rõ ràng rất đau khổ. Khi đầu mày nó hơi nhíu lại cũng khiến người bên cạnh thấy đau lòng.
Sự bất mãn đối với nhà họ Lục khiến Lục Bắc Thâm trở nên phản nghịch. Thông thường, nếu một đứa trẻ ngày thường tính tình ngông nghênh, khi phản nghịch sẽ nhận ra được từ một số phương diện nào đó. Nhưng nếu là một đứa trẻ ngày thường đã im thin thít thì một khi phản nghịch sẽ khiến người ta cực kỳ đau đầu. Hành động trả thù năm đó của Lục Bắc Thâm cuối cùng bị bác sỹ khoa tâm lý xét vào dạng bất thường. Lục Chấn Dương nhớ lại mẹ của cậu, lo lắng kiểu cuồng nộ sau khi phát điên ấy sẽ như một mầm độc chôn vùi trong cơ thể con trai mình. Để quan sát và ngăn ngừa việc lộ ra ngoài, Lục Chấn Dương không thể không cách ly.
Các bác sỹ tâm lý tới hết đợt này đến đợt khác, cuối cùng Lục Bắc Thâm cũng có xu hướng bình thường trở lại. Nhưng tận đáy lòng Lục Chấn Dương dường như vẫn chôn một quả bom, chỉ sợ Lục Bắc Thâm lại xảy ra chuyện gì đó nên đã cử “tâm phúc” Hà Nại tới chăm sóc cậu. Hà Nại dĩ nhiên rất bằng lòng, vì lúc này anh ta đã tham gia vào công việc nghiên cứu của phòng thực nghiệm Mạn Phổ rồi, anh ta cũng biết rõ mục đích nghiên cứu của phòng thực nghiệm chính là vì Lục Bắc Thâm.
“Tính ổn định của loại thuốc mới không tốt, dường như Hà Nại vẫn đang điều chỉnh thành phần.” Lục Bắc Thâm khẽ nói: “Sau đó, em lại phát bệnh mấy lần. Thật ra lúc đó em rất sợ, sợ bị bố biết bệnh tình của mình tái phát, sợ chuyện này bại lộ nên đã chủ động cầu xin Hà Nại cho em thử thuốc”.
Lục Bắc Thần túm lấy trọng điểm trong câu nói của cậu: “Em nói rằng Hà Nại vẫn đang điều chỉnh thành phần của thuốc?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)