Cảm giác này giống như cô nhìn thấy Cố Sơ sắp bước về phía một biển hoa, bản thân cô cũng cảm thấy không bao lâu nữa là tới biển hoa. Thế mà cứ có một người kiên quyết nói với cô đó là vực thẳm, chỉ là vẻ bề ngoài tươi đẹp như biển hoa đang che mắt mà thôi.
Hà Nại không được như những gì La Trì mong đợi. Sau khi được đưa về, anh ta hầu như chỉ im lặng, thi thoảng có đáp vài câu qua loa đại khái và không hề liên quan như: Tôi không biết; Tôi không rõ… . Người của tổ chuyên án hỏi được một lúc lâu thì Hà Nại đột nhiên biểu hiện rất không thoải mái, đây cũng là nguyên nhân La Trì bị gọi gấp về Cục. Nhưng sau khi anh về tới nơi thì Hà Nại lại đưa ra lời giải thích rằng: Tôi buồn ngủ rồi, tôi mà buồn ngủ là sẽ rất khó chịu.
Mọi chuyện liên quan tới Hà Nại đều do Lục Bắc Thần kể lại với Cố Sơ.
Sau một hồi vần vũ ở một nơi vốn dành để nấu nướng, Cố Sơ mới hiểu ra một đạo lý: Những người đàn ông bề ngoài càng đạo mạo đứng đắn, về nhà cởi quần áo ra đều là cầm thú. Vấn đề phức tạp như “cầm thú” hoàn toàn được đơn giản hóa, cách biểu đạt trực tiếp nhất là hành động bằng cơ thể. Có lẽ phát tiết và bao dung dùng trên kết cấu cơ thể là thích hợp nhất, mà biết đâu các cụ đời trước khi phát minh ra hai từ này thật ra cũng chính là có ý này. Sự mệt mỏi và trầm buồn của Lục Bắc Thần cùng với đám “con cháu” của anh đều được trút hết ra ngoài. Anh lợi dụng chiếc súng trường của mình một cách thích hợp len sâu vào khu rừng thần bí trong cơ thể cô, cô lại dùng sự dịu dàng nữ tính của mình để ôm trọn lấy những kích động, tấn công của anh. Cuối cùng, càng lúc càng si mê trong sự đầy đặn ấy…
Kết quả chính là người nấu bữa tối biến thành Lục Bắc Thần, còn người bao bọc là cô cuối cùng nằm rũ ra giường, như con cá bị táp lên bờ biển, chết khát.
Sấm chớp ngoài cửa đã lặng từ lâu. Cơn mưa dữ dội ấy như chuẩn bị cho họ vậy, từ lúc âm u mây mù cho tới khi mưa dông gió giật, cả một quá trình đằng đẵng cũng chính là thời gian cho Lục Bắc Thần xoa dịu những bí bách. Cuối cùng mưa tạnh, anh cũng dừng.
Bữa tối đơn giản mà rất tinh tế. Cố Sơ không thể không thừa nhận khả năng bếp núc của Lục Bắc Thần cao hơn cô, cho dù chỉ là một món salad hết sức bình thường anh cũng có thể làm cho ra hình ra khối. Cô ngồi yên trên giường, hưởng thụ cảm giác được một anh chàng đẹp trai cấp bảy sao phục vụ như đang ở cữ. Quan trọng hơn là, còn có thể ngắm nhìn bằng mắt nửa người ở trần của anh. Nói theo cách lý luận ăn uống của Cố Sơ thì cả cơ thể và trái tim đều vui vẻ.
Xem ra Lục Bắc Thần không định giấu cô. Dùng bữa tối xong, anh chủ động kể. Nghe xong, Cố Sơ cảm thấy buồn bã, cũng khó trách khi trở về anh lại mặt ủ mày chau như vậy. Trong quá trình anh tường thuật, Cố Sơ đã lập tức phân tích trong đầu một lượt bằng chuyên ngành mà mình học, cuối cùng cô khuyên anh nên mời bác sỹ tâm lý tham gia. Lục Bắc Thần lắc đầu nói: “Tình trạng của Bắc Thâm, anh từng tìm bác sỹ tâm lý phân tích, vẫn chỉ là vấn đề của loại thuốc kia thôi.” Tố Diệp được coi là chuyên gia được anh mời về nhưng đối mặt với tình trạng của Bắc Thâm, cô ấy cũng bó tay.
Có lẽ đúng như Bắc Thâm nói, người có thể cứu nó chỉ có Hà Nại. Mà Hà Nại rõ ràng đang mèo vờn chuột với cảnh sát. Sự thiếu hợp tác của hắn đã mấy lần khiến La Trì phát điên.
Lục Bắc Thần kéo cô qua, luồn những tay gầy vào mái tóc cô, vân vê đuôi tóc nghịch ngợm. “Mọi logic trong suy luận đều không có vấn đề, nhưng cảnh sát vẫn chứng cứ thực tế, em hiểu mà”.
Dĩ nhiên là Cố Sơ hiểu. Có lúc là vậy đấy, biết rõ hung thủ chính là một người nào đó, mọi điều kiện, mọi suy luận đều phù hợp, nhưng khổ nỗi không có bằng chứng thì cũng đành bó tay. Về mặt thẩm vấn, La Trì đã có kinh nghiệm đầy mình, những người trong tổ chuyên án cũng không hề kém cỏi. Thường thì trải qua việc hỏi cung ở cường độ cao là sẽ lộ đuôi, nhưng Hà Nại có thể khiến La Trì giận dữ, chỉ có thể chứng tỏ hoặc là anh ta vô tội, hoặc là tâm lý của anh ta quá vững vàng.
“Kiểu gì cũng phải có cách giải quyết chứ? Không thể cứ nhốt Hà Nại mãi được?” Cố Sơ thở dài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


