Thật ra cô mong sao hai người họ đều làm những nghề nghiệp bình thường, ví dụ như một nhân viên nhỏ trong một công ty chẳng hạn. Ngày ngày không phải đối mặt với sự ra đi của những sinh mệnh, không cần suy đoán cái thiện cái ác của đời người, bận rộn chỉ vì cuộc sống, vì tương lai.
Có người sợ bóng tối, không phải bản chất của đêm đen mà sợ những mối hiểm nguy chưa biết ẩn nấp phía sau bức màn đen kịt. Có một thời, Cố Sơ cũng vậy, vào quãng thời gian cô vẫn còn ôm rịt bức di ảnh của bố mẹ. Có điều cô không sợ nguy hiểm, mà sợ nỗi cô quạnh và bàng hoàng đang gặm nhấm trái tim. Cô chưa từng nghe nói tới chuyện có người sợ ban ngày, nhất là một buổi bình minh nắng vàng rực rỡ hoa thơm nở khắp nơi. Giống như, giờ phút này đây.
Thật ra nỗi khiếp sợ đích thực không nằm trong bóng tối mà ẩn ngay dưới ánh nắng, cái nguy hiểm mà rõ ràng bạn có thể thấy được mà không nhìn thấu được. Vì sao suy nghĩ này lại đột nhiên hiện ra? Xuất phát từ chính giấc mơ của Cố Sơ đêm qua. Trước mắt trời quang mây tạnh, Lục Bắc Thần ngâm mình trong nắng mai, bờ môi anh mỉm cười, lộ rõ cả nếp nhăn bên khóe miệng, thế mà chỉ khiến cô càng thêm lo lắng.
Cô bỗng nhiên sợ ác mộng thành sự thật, rồi sợ rằng bao điều tốt đẹp xảy ra trước mặt hóa ra chỉ là mơ. Một giây nữa thôi, chẳng biết lại có chuyện gì xảy ra. Cô càng sợ anh sẽ làm điều gì đó vì tối qua rốt cuộc anh vẫn chưa trả lời câu hỏi cô đặt ra.
Lục Bắc Thần đẩy quả trứng ốp la rán chín tới trước mặt cô, cười nói: “Đương nhiên.” Khi ăn trứng, cô mắc một tật xấu là không thích ăn lòng đào. Nói theo cách của cô thì thi thể của gà con chưa thành hình đang bày đầy ra bàn…
Cố Sơ “ồ” một tiếng, xiên dĩa vào trong trứng gà, độ chín của trứng vừa phải. Cô ăn một miếng, thấy Lục Bắc Thần còn đang đợi cô giải thích, cô bèn bổ sung một câu: “Không có gì, em sợ anh quên mất”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


