Cố Sơ không thể thay Lục Bắc Thâm trả lời câu hỏi này, vì ngoài bệnh tình của anh ấy ra, cô chẳng nghĩ được nguyên nhân nào khác. Một lát sau, tâm trạng của Lăng Song mới ổn định trở lại. Cố Sơ không nhìn cô ấy mà yên lặng hướng ánh mắt về phía một đôi tình nhân đứng dưới tán ngọc lan cách đó không xa. Nam sinh có lẽ vừa đánh bóng xong, đầu nhễ nhại mồ hôi, cô gái mỉm cười đưa giấy cho cậu ấy lau. Trên con đường này người qua kẻ lại nhộn nhịp nhưng trong mắt họ chẳng chứa thêm được ai nữa. Hai người nhìn nhau mỉm cười, ngọt ngào thấm vào không khí, ngay cả Cố Sơ ngồi bên cạnh cũng cảm nhận được.
“Nếu như…” Cô lên tiếng, có chút ngập ngừng.
Lăng Song nhìn cô.
“Nếu bệnh tình của Lục Bắc Thâm thật sự rất nghiêm trọng, cậu còn ở bên anh ấy không?” Cố Sơ hỏi câu này.
Lăng Song khẽ thở dài, “Cố Sơ, nghe nói Lục Bắc Thần cũng không khá khẩm gì, sao cậu không rời xa đi?”.
Cố Sơ sững người, quay đầu nhìn cô ấy. Lăng Song cười, giải thích: “Có một lần Tiếu Tiếu kể, nhưng cậu ấy cũng không có ác ý gì đâu, chỉ vì lo cho cậu thôi.” Thấy Cố Sơ vẫn nhìn mình mãi, Lăng Song hết cách, “Cậu yên tâm, tôi làm tạp chí chứ không làm paparazzi, sẽ không công khai chuyện này đâu”.
“Đạo đức nghề nghiệp của cậu không có biên giới.” Cố Sơ lẩm bẩm. Nhưng thật ra cô hiểu nếu Lăng Song đã nói vậy thì cậu ấy sẽ không làm.
Lăng Song bĩu môi.
“Yêu đúng người thì không gọi là ngốc.” Cố Sơ nói.
“Không ngốc ư?” Lăng Song cười khẩy, “Ngốc nghếch chỉ chờ đợi một người, ngây ngô cho rằng trong lòng người ấy có cậu, khờ dại từ chối hoa hồng của tất cả những người khác, ngờ nghệch lãng phí cả tuổi xuân”.
Cố Sơ thở dài, “Đó gọi là cố chấp. Nếu trên đời này tồn tại một loại tình cảm có thể khiến chúng ta vì nó mà cố chấp thì ngoài tình thân ra còn có tình yêu. Chính vì cố chấp nên đợi chờ mới trở nên có ý nghĩa”.
Lăng Song cười khẽ, không nói gì. Cố Sơ quay đầu nhìn cậu ấy, tủm tỉm cười, nhưng tận sâu trong đáy mắt là một sự kiên định. Phải, có lúc đối mặt với tình yêu, người con gái nào cũng vậy, bất luận đoạn đường đầy chông gai, đã nhắm chuẩn ai là sẽ không hối hận. Cô tin rằng Lăng Song là người có thể đợi chờ. Chẳng phải bao nhiêu năm rồi cậu ấy vẫn đợi mãi đó sao?
“Xem ra cậu không muốn chia sẻ chuyện giữa cậu và Bắc Thâm.”
Lăng Song nghiêng đầu nhìn thẳng cô, “Xem ra giao tiếp với người thông minh cũng có cái lợi, không cần nói mấy câu dư thừa”.
Cố Sơ mím môi cười khẽ. Không nói thì thôi, ai chẳng có một chút bí mật riêng tư. Lăng Song cũng cười, nhẹ nhõm hơn nhiều so với lúc mới tới, có lẽ đã được giải tỏa. Khoảng thời gian ở bên Bắc Thâm tuy ngắn nhưng cũng là những kỷ niệm quý giá của cậu ấy. Chính vì quá quý giá nên mới không nỡ mang ra chia sẻ với người khác.
…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)