Đè nén nỗi đau nhói lòng, cô hỏi: “Có thể chuyển cho cháu xem phương án phẫu thuật không ạ?” Rồi lại sợ Smith hiểu lầm, cô vội vàng giải thích, “Cháu biết yêu cầu của cháu không phù hợp với quy định, hơn nữa với khả năng trước mắt của cháu không đủ tư cách xem phương án của chú. Nhưng với tư cách là bạn gái của Bắc Thần, cháu nghĩ cháu có quyền tìm hiểu kỹ lưỡng tình hình của anh ấy. Nếu bắt buộc phải phẫu thuật, cháu nghĩ người duy nhất có thể khuyên được anh ấy chính là cháu”.
Cô nói hợp tình hợp lý. Quan trọng hơn là, cô nói không hề quá. Smith cũng biết rõ, người có thể thuyết phục Lục Bắc Thần làm phẫu thuật chỉ có mình Cố Sơ. Ông trầm mặc giây lát rồi nói: “Được”.
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại, tâm trạng của Cố Sơ càng thêm nặng nề, giống như có một tấm lưới trùm xuống siết chặt lấy cô vậy, cô không thở nổi, khi cố gắng hít thở lại phát hiện ra tim đau tới phát điên. Thật ra bệnh tình của Lục Bắc Thần giống như một lưỡi dao, vẫn luôn treo lơ lửng trên đầu cô, có điều khoảng thời gian này cô dồn mọi hy vọng lên người Smith. Cô rất hiểu tính cách của ông chú ấy, Lục Bắc Thần là một đề tài khó giải của ông, cho dù rút cạn sức lực cả đời, ông cũng phải nghĩ ra cách.
Nhưng hôm nay, Smith đã nói rõ ràng rành mạch chuyện này cho cô. Con dao đang chơi vơi ấy đột ngột rơi xuống, cô không thể không kiên cường đối mặt.
Sau khi nộp báo cáo cho viện trưởng, Cố Sơ không về nhà ngay. Cô men theo con đường ngọc lan, nơi ấy cây lá vẫn xanh mướt. Bãi cỏ của trường lại được nới rộng thêm, di dời con đường điền kinh ngày xưa về phía Đông sân bóng rổ, kéo dài dải vành đai xanh của nhà trường. Trên bãi cỏ hoặc ghế đá có không ít các em trai, em gái đang nằm. Có người đọc sách, có người nghe nhạc, lại có những người dường như đang thảo luận bài học, tranh cãi kịch liệt.
Lúc đi ngang qua, Cố Sơ dừng lại rất lâu, nhớ lại quãng thời gian vừa mới nhập học. Bây giờ quay lại, mặc dù vẫn được nhà trường khen ngợi liên tục, nhưng không thể không thừa nhận trái tim cô không thể quay trở về thời thanh xuân được nữa. Những bạn bè từng cùng cô sôi nổi giờ đã mỗi người một phương. Thật ra cô hiểu, cái gọi là “thanh xuân” chính là cả đám người cùng điên rồ, cùng ngốc nghếch. Đám người ấy không còn nữa thì thanh xuân dường như cũng đã biến vị.
Giờ đây, cô quay trở lại trường, nhưng trái tim đã nóng tới mức sắp cháy rụi. Nó chứa đựng quá nhiều thứ của xã hội, tính cách ngỗ ngược cũng không còn nữa.
Đây có lẽ cũng chính là điểm đặc biệt của đại học A, phong cách học vừa tự do vừa nghiêm ngặt, thế nên mỗi một sinh viên ra đời đều trở thành một niềm tự hào.
Cô cũng từng nằm trên đó nghe nhạc, nô đùa cùng Tiếu Tiếu và Lăng Song. Sau khi xác định quan hệ với Lục Bắc Thần, ngoài con đường ngọc lan thì nơi đây cũng là một điểm hẹn hò của họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
