Kiều Vân Tiêu thấy cô như vậy, ánh mắt ấy tuyệt vọng giống như cô là một kẻ “nước đổ đầu vịt”. Cố Sơ chịu không nổi, vội nói: “Này này này, vừa vừa phai phải thôi, em chưa chết cơ mà?”.
“Tay Lục Bắc Thần đó rốt cuộc đã cho em uống thuốc mê tưởng gì rồi hả? Để em bất chấp tất cả, lao vào lửa như thiêu thân như vậy?” Kiều Vân Tiêu nhíu mày, “Cố Sơ, em dù sao cũng là một cô gái tốt, đừng vì một người đàn ông mà khiến bản thân thương tích đầy mình mà vẫn thấy mãn nguyện được không?”.
Kiều Vân Tiêu nhìn cô hồi lâu, cuối cùng thở dài: “Anh biết em cứng đầu rồi, hết thuốc chữa.” Rồi anh lại đưa một thìa nước tới bên miệng cô, buông một câu: “Uống nước!”.
Cố Sơ ngoan ngoãn nghe theo.
Khi ly nước chảy xuống bụng, Cố Sơ mới cảm thấy sức lực quay trở lại một chút. Cô dựa vào ghế nằm, dần dần cảm thấy cơn buồn ngủ kéo tới. Ban nãy vì tinh thần quá căng thẳng, bây giờ được thả lỏng bỗng không kiềm chế được nữa.
“Anh Vân Tiêu…” Cô gọi anh một tiếng.
Kiều Vân Tiêu lạnh lùng hừ một tiếng, “Đừng có gọi thân thiết như vậy, em có coi anh là anh trai à?”.
“Vẫn giận à?” Cố Sơ cười: “Trước đây chưa từng thấy anh hẹp hòi vậy!”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)