Cố Sơ nằm rạp trên nền đất, trên cổ ngoài vết đỏ vì bị siết còn cả vết thương do bị cắn. Kiều Vân Tiêu chửi bới một trận té tát như nước, cô biết anh giận rồi. Hai bên tai vẫn còn ong ong không dứt, một lúc sau cô mới hồi phục lại được thể lực, vội giải thích với anh: “Anh nhầm rồi, đó là Lục Bắc Thâm”.
Gương mặt phẫn nộ của Kiều Vân Tiêu chợt sững lại. Anh ngẫm nghĩ một hồi rồi quay phắt lại nhìn người đàn ông trên giường. Trông cậu ta rất thảm hại, đầu tóc rối tung rối bù như tổ quạ, khóe miệng cũng rớm máu, đôi mắt như ngập đầy máu, nhìn anh chằm chằm như con thú hoang, giận dữ và bộp chộp.
“Anh ấy bị ốm.” Cố Sơ chống tay lên góc tường, gượng đứng dậy, đôi chân vẫn còn đang run rẩy, “Bây giờ anh ấy hoàn toàn không biết bản thân bị làm sao đâu”.
Là Lục Bắc Thần và La Trì đã quay trở về, vừa hay nhìn thấy giây phút Kiều Vân Tiêu vung nắm đấm vào mặt Lục Bắc Thâm.
Sắc mặt Lục Bắc Thần rất khó coi. Anh nhìn Kiều Vân Tiêu trân trân như đang cố kiềm chế. Kiều Vân Tiêu cũng không nhường. Hai người này bình thường đã không ưa gì nhau, giờ lại càng dễ nổi nóng. Anh ấy cũng trừng mắt quát Lục Bắc Thần: “Em trai cậu suýt nữa đã giết chết Cố Sơ đấy!”.
Một câu nói đã khiến Lục Bắc Thần ngẩn người.
Anh lập tức nhìn về phía Cố Sơ, lúc ấy mới bàng hoàng, đứng bật dậy, kéo cô tới. Không nhìn không sao, vừa nhìn anh đã không còn bình tĩnh được.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


