Lục Bắc Thần không nhìn anh ấy, mà hiển nhiên câu nói này cũng tạo nên sự uy hiếp nào cho anh, hoặc giả sử đã thật sự đâm trúng vào tâm sự của anh nhưng anh vẫn điềm nhiên, từ từ chiến đấu. “Người trong cuộc cũng có cái lợi của người trong cuộc. Người Trung Quốc còn có một câu là ‘Người trong nghề nhìn cách thức, người ngoài nghề xem trò vui’, thế nên có lúc không phải người ngoài cuộc nhìn rõ ràng mà xem xét sự việc quá đơn giản, chỉ coi trò vui là sự thât.”
Kiều Vân Tiêu cười: “Tôi rất ngưỡng mộ sự bình tĩnh điềm đạm của cậu”.
“Kiềm chế cảm xúc là bước đầu tiên để trở thành một thành trì vững chãi.” Lục Bắc Thần hờ hững đả kích lại.
Kiều Vân Tiêu nhìn cô rất lâu, “Dù thế nào đi nữa cũng đừng kéo cô ấy xuống nước”.
Lục Bắc Thần im lặng.
Thì ra phải tới khi người ấy xuất hiện, niềm vui của em mới quay trở lại. Em cố chấp như vậy, cố chấp đến nỗi đợi cậu ta rất lâu, cố chấp tới nỗi bỏ quên mọi cảnh đẹp xung quanh, cố chấp đến nỗi chỉ quấn sợi dây hạnh phúc của mình vào một người duy nhất. Dù có đau đớn, em vẫn cứ mỉm cười.
Vậy thì anh cam lòng tác thành cho em, vào những năm tháng trẻ trung nhất của em. Em là thanh mai của anh, nhưng trong mắt em, anh chưa từng là trúc mã.
Thời gian là một thứ tàn nhẫn. Em biết được cách kiên trì, anh học được cách từ bỏ, để rồi mỗi người lao về phía hạnh phúc của riêng mình.
Ánh trăng bò lên khung cửa sổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)