Cố Sơ lo lắng bất an cả buổi sáng. Lục Bắc Thần đi cả đêm không về, tới tận khi cô mơ mơ màng màng ăn xong bữa sáng vẫn chưa thấy bóng chiếc xe của anh. Buổi sáng bệnh viện nháo nhào cả lên, trong khoa bỗng chốc thiếu mất hai trụ cột là Cố Khải Mân và Tiêu Tiếu Tiếu, bỗng chốc ai nấy đều mệt rã rời. Từ sáng sớm, Cố Sơ đã nghe mấy đồng nghiệp miêu tả sinh động chuyện mấy người đàn ông lực lưỡng bắt Cố Khải Mân đi, giật thót vội vàng gọi điện cho Tiêu Tiếu Tiếu. Tiếu Tiếu nghe xong trầm mặc một lúc rồi nói với cô: Không sao đâu, anh ấy đã về nhà rồi.
Cố Sơ cứ cảm thấy có chỗ nào không ổn nhưng lại không nói được cụ thể đó là gì, cộng thêm chuyện của Lục Bắc Thâm cũng khiến cô trong lúc bận rộn cảm thấy không thở nổi. Tới buổi trưa, cô đang định gọi điện cho Lục Bắc Thần thì không ngờ anh đã chủ động gọi điện thoại cho cô.
“Em xong việc chưa?” Giọng anh nghe rất mỏi mệt.
“Em xong rồi, anh đang ở phòng thực nghiệm à?” Cố Sơ hỏi vội.
Đầu kia cất giọng trầm trầm, “Đang ở đại sảnh bệnh viện”.
“Hả? Anh tới bệnh viện rồi sao?” Cố Sơ kinh ngạc.
“Anh đợi em.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)