Cùng là một ngày nắng đẹp, Cố Khải Mân chưa chắc đã cảm thấy dễ chịu.
Cố Khải Mân nhìn anh đầy cảnh giác.
Một tập phong bì được đập “bộp” xuống trước mặt hắn. “Đã suy nghĩ kỹ chưa, ký tên đi.”
“Không bao giờ!” Cố Khải Mân hằn học bổ sung thêm, “Đừng có mơ!”.
Kiều Vân Tiêu nhàn nhã nhả khói thuốc, “Anh muốn trở mặt với Tiếu Tiếu cũng nên cân nhắc xem mình là ai. Bác sỹ Cố, nắm đấm của anh không chỉ vung lên người một mình Tiếu Tiếu chứ hả?”.
Cố Khải Mân sững người, hỏi lại theo phản xạ rất nhanh, “Mày có ý gì?”.
“Để có thể ra tòa làm chứng chưa chắc đã cần tới Tiếu Tiếu. Bác sỹ Cố, tôi ít nhiều vẫn có khả năng bảo vệ một người. Tới ngày đó, mẹ của Thiên Thiên, cũng tức là mẹ ruột của con trai anh sẽ chấp nhận ra tòa vạch trần cái ‘sở thích’ của anh.” Kiều Vân Tiêu nói rất thản nhiên, “Tới lúc đó Tiêu Tiếu Tiếu chỉ cần đề nghị đơn phương ly hôn là có thể được thụ lý”.
“Cái gì? Mày…” Cố Khải Mân gào to. Hắn không ngờ Kiều Vân Tiêu lại thuyết phục được mẹ của Thiên Thiên.
“Một người khi đang rất cần tiền sẽ không quá cố chấp.” Kiều Vân Tiêu cười nhạt, “Hơn nữa, cô ấy cũng rất thông minh, chuyện gì đáng làm cô ấy đều biết rõ”.
Cố Khải Mân cuộn chặt tay lại, mặt tái xanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


