Phòng thực nghiệm bật đèn sáng trưng. Vì sự xuất hiện của manh mối hoàn toàn mới, Ngữ Cảnh và Phan An đều có mặt.
“Còn, em chỉ bỏ một phần ba ra để kiểm tra.” Dứt lời, Ngư Khương đi lấy thuốc.
Chẳng bao lâu sau cô đã quay trở về, đưa cho anh túi mẫu vật. Lục Bắc Thần đón lấy quan sát, một viên thuốc màu trắng, không có gì đặc biệt. Nhưng có ai ngờ được trong một viên thuốc như thế này là cất giấu biết bao nhiêu bí mật?
Báo cáo được Ngư Khương làm rất tỉ mỉ, thành phần của thuốc không thể kỹ càng hơn, thậm chí còn ghi chép rõ ràng tỷ lệ dung lượng giữa các thành phần. Lục Bắc Thần xem từng hạng mục, cõi lòng lạnh toát.
Anh nhìn viên thuốc chằm chằm, nhớ lại lời Cố Sơ nói: Trông anh ấy rất đau đớn… Rồi nhớ lại rất nhiều năm về trước trong một lần cãi vã với bố, bố gần như lạnh lùng nói với anh: Tình trạng của Bắc Thâm trước mắt chỉ thích hợp ở một mình.
Anh biết Bắc Thâm từng làm những việc hơi kích động, cũng nhận ra nó không hề bình thản như vẻ ngoài. Nó là một người cảm xúc thay đổi rất mạnh, chỉ không ngờ nó đã đến bước này. Lục Bắc Thần nhíu mày, gương mặt anh chìm trong bóng đèn, nhìn từ góc của Ngư Khương, đôi mắt anh chỉ chất đầy đau khổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)