Xe cứ thế chạy thẳng một mạch về Thượng Hải.
Khi về tới trung tâm, sắc trời tối đã tối mịt. Đèn đã lên, bóng xe cộ qua lại nườm nượp. Một đêm quá đỗi bình thường nhưng Cố Sơ không tìm được cảm giác nhẹ nhõm mọi ngày nữa. Dọc đường , trong đầu cô toàn văng vẳng giọng nói điên cuồng của Tư Tư, muốn bình tĩnh không phải chuyện dễ. Chỉ còn cách cố gắng kìm nén cảm xúc của bản thân mới có thể sắp xếp lại mọi tư duy.
Đầu tiên, chắc chắn có kẻ nói với Tư Tư chuyện này, nếu không có rất nhiều chi tiết bên trong mà con bé không thể biết được.
Thứ hai, kẻ đứng đằng sau này là ai? Có liên quan gì tới nhà họ Lục? Làm nhiều chuyện như vậy nhằm mục đích gì? Vì sao lại biết rõ những chuyện năm đó của nhà họ Cố, nhà họ Kiều và nhà họ Lục đến thế?
Sau khi suy nghĩ lại, Cố Sơ mới cảm thấy sống lưng lạnh toát. Cô nghĩ một khi chuyện năm đó của nhà họ Cố có ẩn tình đã đáng sợ rồi, nhưng bây giờ còn bị một kẻ đứng sau điều khiển trong lòng bàn tay còn khiếp đảm hơn.
Bọn họ đứng ngoài sáng còn hắn đứng trong tối, dường như chỉ có Tư Tư biết được tình hình của đối phương, nhưng rõ ràng là con bé sẽ không nói. Cô có thể hiểu được tâm trạng của Tư Tư. Năm xưa khi gia đình gặp chuyện, nó đã tận mắt chứng kiến đám người đòi nợ xông vào nhà đập phá, cướp bóc, tận mắt chứng kiến ngôi nhà của mình bị niêm phong, ngay cả con búp bê nó yêu nhất cũng không kịp mang ra ngoài. Khi bố mẹ được đưa vào bệnh viện, máu của bố còn dính vào áo của Tư Tư. Lúc đó nó còn quá nhỏ để phải hứng chịu những đau khổ mà những đứa trẻ cùng tuổi chưa từng phải gánh chịu.
Nếu lùi lại vài tuổi, cô cũng sẽ phát điên lên như Tư Tư. Giống như hai năm trước cô vẫn luôn cánh cánh chuyện của nhà mình trong lòng, cho dù nghe thấy một chút động tĩnh cũng không thể bình tĩnh được. Thật ra cô hiểu, Tư Tư cũng giống như cô của năm nào, không thể chấp nhận sự thật bố mẹ của mình mắc sai lầm.
Lục Bắc Thần cũng im lặng từ đầu tới cuối. Anh giống như đang tập trung lái xe nhưng cũng giống như đang đắm chìm vào suy tư. Cô không chỉ một lần quay qua nhìn anh, lần nào cũng thấy anh nhíu mày.
Có một dự cảm không lành đang dâng lên, mặc kệ cô có không muốn thừa nhận đến mức nào. Có lẽ chuyện nhà họ Cố thật sự liên qan tới nhà họ Lục.
Vậy thì… cô phải làm sao?
Trong phòng rất tối, vì ngọn đèn vàng vọt nơi góc đường, vì trong nhà còn chưa bật đèn. Cảm giác tối tăm này khiến cô không thoải mái. Cô đang định bật đèn lên thì nghe thấy Lục Bắc Thần khẽ nói: “Đừng bật đèn”.
Cố Sơ sững người.
Qua tia sáng mỏng manh, cô nhìn thấy Lục Bắc Thần đứng dựa vào cửa, như một người đã mệt mỏi quá lâu. Cơ thể cao lớn chìm đắm trong bóng tối. Cô không nhìn rõ biểu cảm của anh, nhưng có thể thông qua giọng nói trầm thấp ấy đoán được tâm trạng của anh.
Cô đứng im, họ cứ đứng trong bóng tối như vậy mãi.
Sau ba, bốn phút im lặng, cuối cùng Lục Bắc Thần cũng lên tiếng, chất giọng khô khốc và khản đặc.
“Anh đã từng sợ hãi một lần.”
Bả vai Cố Sơ khẽ run lên, nhìn anh bị bóng tối bao phủ.
“Năm đó, vào giây phút tai nạn xảy ra, tia sáng chói lóa đó đã làm đau đôi mắt anh. Lúc chiếc xe rơi xuống biển, anh đã sợ.” Anh nhìn về phía cô, giọng vẫn trầm trầm, “Anh sợ từ nay mất đi ánh sáng sẽ không nhìn thấy dáng hình em nữa. Anh cũng sợ mình sẽ mất mạng, không thể quay về Thượng Hải tìm em. Anh sợ cảm giác mất mát ấy, mất mát vĩnh viễn”.
Anh rất ít khi kể lại chuyện tai nạn của mình. Hầu như cô đều được nghe qua lời kể của Ngư Khương. Rất ít người sau khi trải qua một kiếp nạn nguy hiểm tới tính mạng mà vẫn có thể điềm nhiên, cảm giác đau đớn và đáng sợ đó sẽ luôn bám riết.
Hôm nay anh đã nhắc đến, mặc dù chỉ một hai câu nhưng đã khiến con tim cô đau thực sự. Kiên cường như anh cũng chịu ảnh hưởng của vụ tai nạn đó. Tạm thời không nhắc tới tụ máu vẫn luôn ảnh hưởng tới sức khỏe của anh thì ngay việc lúc ngủ ghét ánh sáng há chẳng phải là sự thỏa hiệp với nỗi sợ hãi?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



