Cố Tư bình thường thích đùa cợt. Từ rất lâu trước đó, nó hay nói với Cố Sơ: Em sẽ không dễ dàng để người đàn ông nào cưới chị đi mất đâu. Hoặc là nói: Sau này mà chị “trọng sắc khinh em” thì em nhất định sẽ phá đám hôn lễ của chị, để chị không kết hôn được. Tất cả những lời đại loại như vậy, tai của Cố Sơ đã nghe nhiều đến nỗi mọc kén rồi.
Thế nên, khi Cố Tư thẳng thừng nói câu “Hai anh chị không thể kết hôn”, Cố Sơ chưa để vào lòng, cô nghĩ Cố Tư lại đang đùa giỡn. Nhưng khi nhìn thấy Cố Tư hằn học nhìn Lục Bắc Thần, trái tim của Cố Sơ đã đập lỡ nhịp. Cô vô tình nhớ lại những lời Cố Tư nói với Lục Bắc Thần hôm đó trong phòng sách, đáy lòng lộ ra niềm bất an nho nhỏ. Suy nghĩ hiện lên trong đầu cô là: Lẽ nào Cố Tư thực sự có suy nghĩ gì với Lục Bắc Thần?
Đừng trách cô bao lâu nay không để ý chuyện này, vì kể từ sau buổi tối hôm đó Cố Tư lại bình thường như mọi người, không để cô nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu nào. Hơn nữa nó cùng La Trì còn rất thân thiết, Cố Sơ nhận ra nó cũng rất có ý với La Trì nên dần dần cô cũng gác chuyện kia qua một bên.
Thế mà hôm nay…
Sầm Vân nghe xong, bước lên trước phát mạnh vào người Cố Tư, khiến nó đau tới nhe răng nhe lợi, “Dì!”.
“Con bị trúng gió gì thế hả? Chị con bao nhiêu tuổi rồi còn không được kết hôn? Còn không cưới đi sẽ thành bà cô già đấy!”
Cố Tư ôm cánh tay, nếu là bình thường nó đã cười hi hi ha ha nhưng lúc này đây nó cực kỳ nghiêm túc. Cố Sơ nhìn thấy rõ trong đôi mắt Cố Tư ánh lên một tia phẫn uất. Cô giật thót, sao nó lại có cảm xúc này?
Cả quá trình, Lục Bắc Thần vẫn không nói câu nào. Anh trầm xuống đón lấy những cái nhìn bực dọc của Cố Tư, giống như cảnh tượng này, tình huống này có thể xảy ra bất cứ lúc nào vậy, chưa thể khiến anh bối rối. Có điều, nếu để ý kỹ thì bàn tay Lục Bắc Thần đang cuộn chặt.
“Chị con có thể lấy bất kỳ người nào nhưng tuyệt đối không thể lấy anh ta!” Cố Tư vô cùng kích động.
Cố Sơ giật mình vì câu nói của nó: “Tư Tư, em…” Cô nhận ra Cố Tư không hề đùa giỡn.
Lúc này, Lục Bắc Thần vẫn im ắng nãy giờ bước lên nắm lấy tay Cố Sơ, nhìn Sầm Vân rồi khẽ nói: “Thưa dì, về khách khứa trong buổi lễ, dì có thể soạn cho con một danh sách. Cũng không còn sớm nữa, bọn con xin phép quay về Thượng Hải”.
Sầm Vân choáng váng, rối loạn, không biết nên gật đầu hay lắc đầu. Cố Sơ cũng mơ mơ hồ hồ, để mặc cho Lục Bắc Thần kéo mình đi ra cửa. Cố Tư thấy vậy nghiến răng rảo bước tới trước, chặn Lục Bắc Thần lại.
“Tư Tư, em đùa đủ chưa?” Cố Sơ hạ thấp giọng.
Cố Tư mặc kệ lời cảnh cáo của Cố Sơ, ngước mắt lên nhìn Lục Bắc Thần, nhấn mạnh từng câu từng chữ, “Có lẽ anh biết rất rõ anh và chị tôi không thể có kết quả!”.
Cố Sơ thảng thốt.
“Rất xin lỗi, chị em bắt buộc phải lấy anh.” Lục Bắc Thần cất giọng nhạt nhòa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



