Lục Bắc Thần nghe xong nói ngay: “Anh đưa em đi xem nhà ngay, gần lắm”.
Cố Sơ cố nhịn cười, chau mày, “Lục Bắc Thần, chẳng phải IQ của anh cao lắm sao? Sao cách cầu hôn vụng về vậy?”.
“Vụng về?” Lục Bắc Thần quay đầu lại nhìn, ngẫm nghĩ rồi quay về phía cô, tươi cười, “Cách này Phan An dạy anh mà, trên thực tế chẳng phải rất hữu dụng sao?”.
Lục Bắc Thần bật cười, ôm lấy cô, “Ngốc lắm”.
“Thế cách này của anh thì không ngốc hả?” Cố Sơ hất cằm về phía màn hình lớn.
“Vẫn nằm trong phạm vi anh chấp nhận được.” Lục Bắc Thần nói, “Cả một đám thanh niên thích náo nhiệt, cứ nghĩ rằng quỳ xuống cầu hôn trước đám đông là rất lãng mạn, thực tế là ấu trĩ. Anh đối tốt với em cả đời mới gọi là lãng mạn”.
Cố Sơ nghe mà lòng trào dâng ngọt ngào, “Người ta có người làm chứng”.
“Bảo một đám người lạ làm chứng hả? Đừng có ngốc nữa, họ chỉ thấy hóng chuyện thôi.” Lục Bắc Thần nói đúng trọng điểm.
Cố Sơ đẩy anh một cái, “Anh hận đời hay sao vậy? Lục Bắc Thần, em đã chấp nhận lời cầu hôn của anh nhưng còn chưa cử hành hôn lễ đâu, cách mạng chưa thành công, anh đừng tưởng mọi sự thế là thành”.
Lục Bắc Thần cười sảng khoái: “Em muốn anh quỳ xuống trước đám đông thật à?”.
Cố Sơ nghĩ một lúc, “Thôi bỏ đi, em cũng cảm thấy kỳ quặc”.
“Thực tế tốt hơn nhiều mà.” Lục Bắc Thần cảm thán, vòng tay qua eo cô, “Với lại, họ đều biết chuyện hôm nay anh cầu hôn, coi như là làm chứng rồi, đúng không?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
