Từ trước tới nay Cố Sơ vẫn luôn cho rằng bến Thượng Hải có gì tình cảm, cho dù là một đêm hè với rất nhiều cặp đôi tay trong tay, vai sát vai. Cô nghĩ đây là một thành phố có vô vàn bộ mặt, có thể là một Thượng Hải phồn hoa lại cũng có thể là một đô thị cổ kính, vừa mang vẻ diêm dúa cao sang vừa có vẻ cam chịu, bình lặng. Giống như bến Thượng Hải, cô đi từ nhỏ cho tới lớn, những điều con sông Hoàng Phố này chứa đựng đâu chỉ là nét xa hoa mà du khách thập phương trông thấy?
Lục Bắc Thần khoác chiếc áo mỏng lên vai cô, mặc dù tối nay còn nóng nhưng đã là lập thu.
Rời khỏi căn nhà ồn ào, họ lại đắm mình vào một không khí sôi động khác. Thượng Hải dư thừa nhất là sự náo nhiệt.
Trước khi Lục Bắc Thần ra nước ngoài trị liệu, hai người họ cũng từng tới đây tản bộ, nhưng chỉ là thi thoảng, một là vì ở đây đông đúc, hai là vì anh cũng rất bận. Nhưng Cố Sơ hiểu rõ lý do căn bản nhất là vì tâm trạng của những ngày đó. Khi ấy trong lòng cô luôn có một Lục Bắc Thâm chắn ngang, bến Thượng Hải là một địa điểm hẹn hò của họ thời đại học, mỗi lần cùng Lục Bắc Thần đi qua đây, cô lại bàng hoàng.
Bây giờ đã khác, mọi điều đã trở nên sáng tỏ.
Năm năm trước, cô và anh nắm tay vui đùa ở đây, năm năm sau cô vẫn khoác tay anh, yên lặng đứng đây ngắm phồn hoa nhân thế.
Nghĩ tới đây, Cố Sơ bất giác dựa vào người anh, khẽ thở dài: “Cảm giác này thật tuyệt”.
Phải, được ở bên cạnh người đàn ông mình yêu như thế này thật tuyệt.
Lục Bắc Thần theo đà ôm chặt lấy cô rồi cười khẽ: “Dễ dàng thỏa mãn vậy sao?”.
Câu nói của cô khiến Lục Bắc Thần bật cười, “Hai người sao có thể so sánh được”.
“Thế nếu em và anh ấy cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai trước?” Cô cố tình làm khó anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

