Cố Khải Mân bị anh chặn họng dữ dội, sắc mặt tái xanh: “Họ Kiều kia, đừng tưởng tao không biết tâm địa gian xảo của mày! Chẳng qua mày thấy vợ tao đẹp nên muốn ngủ cùng chứ gì? Vờ vịt nỗi gì! Hai đứa mày có phải chưa từng lên giường bao giờ đâu? Sao, bây giờ lại làm bộ làm tịch trước mặt tao? Mày thương cô ta sao ban đầu không cưới luôn đi? Mày là cái thá gì!”.
Kiều Vân Tiêu cau mày.
Sắc mặt Tiêu Tiếu Tiếu hết trắng bệch lại chuyển sang tím ngắt, quát lạnh lùng: “Cố Khải Mân, đủ rồi đấy!”.
Cố Khải Mân nhìn Tiêu Tiếu Tiếu, cười khẩy, “Cô tưởng nó thật lòng với cô sao? Đừng có nằm mơ nữa, nó chỉ chơi bời qua đường thôi!”.
“Anh cút đi.” Tiêu Tiếu Tiếu cất giọng lạnh như băng.
“Cô…”
“Vào đây.” Giọng nói u ám của Kiều Vân Tiêu ngắt ngang tâm trạng điên rồ của Cố Khải Mân, anh vừa gọi một cuộc điện thoại.
Rất nhanh, hai người vệ sỹ đã xuất hiện.
“Mời anh Cố đây ra ngoài.”
Một trong hai người gật đầu, đi tới bên cạnh Cố Khải Mân, “Mời anh”.
Kiều Vân Tiếu ngồi xuống bên cạnh cô, sắc mặt vẫn còn hơi lạnh. Tiêu Tiếu Tiếu lẩm bẩm: “Xin lỗi”.
Anh không nói gì, chỉ nhìn cô chăm chú.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

