Cố Sơ ra sức cắn môi, lát sau mới nói: “Những dấu vết này thật ra chính là ký hiệu cho một loại thuốc đặc biệt của phòng thực nghiệm, hơn nữa những ký hiệu này…” Cô ngừng lại, ngẫm nghĩ một lát rồi nhẹ giọng giãi bày, “Những ký hiệu này rất giống với ký hiệu của nhà họ Cố”.
Tất cả mọi người nghe xong đều tập trung tinh thần, La Trì vội hỏi: “Vì sao nói nó là ký hiệu cho một loại thuốc đặc biệt?”.
“Đây có lẽ là thói quen của nhà họ Cố, hoặc các phòng thực nghiệm nghiên cứu dược phẩm mới cũng sẽ làm vậy. Tóm lại, tôi từng thấy phòng thực nghiệm của bố em làm vậy. Phòng thực nghiệm nghiên cứu thuốc của nhà họ Cố không chỉ có một địa điểm, các đội ngũ nghiên cứu được mời về cũng không chỉ có một nhóm. Khi em còn rất nhỏ đã từng nghe bố em kể, có lúc hai hoặc ba nhóm cùng đồng thời nghiên cứu dược phẩm mới, như vậy cũng để tránh hỗn loạn trong việc quản lý người thử thuốc, hoặc để tránh có người vì tham tiền mà dùng thuốc lẫn lộn, thế nên họ sẽ đánh dấu những ký hiệu khác nhau dựa theo những loại thuốc thử khác nhau. Một ký hiệu như thế này thông thường chia làm hai phần, phía trên là logo của phòng thực nghiệm, phía dưới là hình ảnh dùng để phân biệt loại thuốc, hai hình ảnh hợp thành một hình vẽ hoàn chỉnh.” Ngữ khí của Cố Sơ trở nên nặng nề, “Nghe bố nói, đây là quy định bất thành văn của phòng thực nghiệm, thế nên người ngoài rất khó phân tích được ý nghĩa phía sau ký hiệu. Trên thực tế, những hình ảnh đó chỉ đơn thuần sử dụng để phân biệt họ đang thử dụng loại thuốc nào mà thôi”.
“Không thể nào!” Cố Sơ không suy nghĩ gì đã lập tức phản bác, tâm trạng cũng trở nên kích động, nhìn Chloe chằm chằm, “Phòng thực nghiệm năm xưa đã bị niêm phong rồi, làm gì còn người nào của bố tôi nữa?”.
Từ lúc quen biết Cố Sơ tới giờ, cô vẫn cho Chloe cảm giác lễ phép, dịu dàng, đôi lúc còn đấu võ mồm với anh ấy, cô cũng là một cái rất thông minh. Nhưng lạnh lùng nhìn anh ấy như ngày hôm nay vẫn là lần đầu tiên. Người ta hay nói thỏ gấp lên cũng cắn người, Chloe cũng biết mình đã nói lời không nên nói, cảm thấy cực kỳ ngượng ngập bèn hắng giọng nói: “Em đừng hiểu lầm, cứ coi như anh ăn nói không suy nghĩ đi”.
Cố Sơ cũng không phải người vô lý vô cớ, mặc dù tức giận nhưng thấy Chloe lấy lòng như vậy cô cũng kiềm chế, chỉ có điều sắc mặc không tốt cho lắm. Lục Bắc Thần nắm chặt tay cô và nói: “Thảo luận về vụ án là sẽ như vậy”.
“Bắc Thần.” Cố Sơ xoay tay lại nắm tay anh, trông cô rất căng thẳng, “Anh nhất định phải điều tra rõ ràng, chuyện này nhất định không liên quan gì đến nhà họ Cố đâu”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

