Trán Cố Khải Mân nổi gân xanh, bàn tay nắm lại gắt gao, sắc mặt trở nên hung dữ, hai mắt nhìn chòng chọc về phía Tiêu Tiếu Tiếu như một con sói. Tiếu Tiếu cũng liều mình, nhìn thẳng vào mắt hắn, sống lưng thẳng tắp, có vẻ như không chịu khuất phục.
“Anh vẫn còn Thiên Thiên, còn sự nghiệp của anh.” Tiêu Tiếu Tiếu lạnh nhạt trả lời, “Anh còn rất nhiều việc phải làm, ví dụ như thanh minh quan hệ giữa anh và Thiên Thiên. Bây giờ nó còn nhỏ, chưa biết gì cả, lẽ nào anh định giấu giếm tới tận lúc nó trưởng thành? Cố Khải Mân, anh không thể ích kỷ như vậy!”.
“Đúng đúng đúng, em bắt anh làm gì anh cũng làm hết. Em muốn anh nhận Thiên Thiên anh sẽ nhận.” Cố Khải Mân hạ thấp giọng, “Chỉ cần em đừng ly hôn với anh, đừng rời xa anh!”.
Mặc dù hạ giọng nhưng tay hắn vẫn rất khỏe, làm cánh tay Tiếu Tiếu đau đớn. Cô nhíu mày, quát khẽ, “Thả em ra!”.
“Tiếu Tiếu…”
“Cố Khải Mân, có lẽ cuộc hôn nhân của chúng ta là một sai lầm.” Cô không muốn dựa gần vào hắn bèn đứng dậy, “Đơn xin ly hôn tôi để ở đây, khi nào anh ký xong thì báo cho tôi biết”.
Cố Khải Mân thấy thế, đứng phắt dậy, “Cô đi đâu?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

