Phòng thực nghiệm sẽ lại chong đèn suốt đêm, dĩ nhiên, đối với những thành viên ở đây, chuyện này thường như cơm bữa. Miêu tả theo cách của Phan An thì pháp y trong cơ chế nhà nước chí ít còn có giờ đi làm và tan ca, còn bọn họ lại vớ phải một ông sếp coi công việc như mạng sống, có nghĩa là họ phải trực 24/24, trừ phi điện thoại báo hỏng, nếu không vĩnh viễn không được tắt máy.
Bực bội thì bực bội, trong vòng mấy năm qua họ đã sớm thích ứng với công việc cường độ cao này. Nhưng sau khi tới Trung Quốc, Phan An và Ngữ Cảnh lần lượt tỏ thái độ rằng dù có tăng ca tăng việc thì cảm giác cũng thú vị hơn nhiều, vì có Cố Sơ.
Nhất là hôm nay, Cố Sơ lại hầm cho bọn họ món canh bồi bổ tươi ngon, còn nấu thêm cho bọn họ không ít thức ăn đêm và đồ ăn vặt. Mỗi lần Cố Sơ đến là Phan An lại như nông nô được đổi đời, ăn uống thỏa thuê. Lý do của anh ấy là đây là món ăn do vợ sếp mang đến, đảm bảo rằng cả sếp cũng không dám nhiều lời.
Sự thật là mỗi lần tăng ca, Lục Bắc Thần cũng không quá “mặt sắt”. Dù sao cũng là một công việc hao tổn tâm huyết, đối với vẻ đắc ý của Phan An và mọi người, anh cũng chỉ nhắm một mắt, mở một mắt.
La Trì và mấy người khác đang vòng quanh Lục Bắc Thần, bàn luận về tình tiết vụ án. Ngư Khương lại đi vào, trong tay có thêm một chiếc gối ôm. Cô ấy đi tới trước mặt Cố Sơ, không nói gì cả, đưa cái gối cho cô.
Cố Sơ đang đọc tài liệu say sưa, không ngờ trước mắt đột ngột có thêm một thứ, cô ngước mắt lên nhìn Ngư Khương rồi ngẩn người. Thấy vậy, Ngư Khương vẫn lẳng lặng, nhét thẳng cái gối vào trong lòng cô rồi quay đầu đi ra khỏi phòng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

