Thẩm Sở không xuất thân từ hào môn, thế nên không thể học được sự nhẫn nhịn và chu toàn của những cô tiểu thư khuê các. Bà chỉ là một người con gái bình thường, vì vậy khi đối diện với tình yêu, đương nhiên cũng yêu đến tột cùng để rồi hận tận xương tủy. Càng là một cô gái dịu dàng, hướng nội, một khi đau lòng sẽ trở nên vô cùng cố chấp, tâm hồn càng nhạy cảm và yếu đuối. Bà yêu Lục Chấn Dương nên nguyện ý sinh con cho ông. Khi bị người nhà họ Lục tới cửa đòi con, bà cũng niệm tình Lục Chấn Dương, dứt ruột đưa đi, nói với ông, con trai tên là Bắc Thâm.
Cái tên này khiến Lục Chấn Dương cảm động tới tận ngày hôm nay. Bà tuân theo thứ tự gia phả của Lục gia. Có điều ông không ngờ còn một đứa nữa tên Bắc Thần.
Thẩm Sở cũng đồng thời căm hận Lục Chấn Dương nên cho dù có chết nghèo, chết bệnh cũng không chấp nhận cấp dưỡng.
Lúc phát bệnh, Thẩm Sở đã hồ đồ, sự tổn thương dài ngày đè nén khiến bà không những gây tổn thương cho người khác mà còn tự làm tổn thương chính mình. Lục Chấn Dương đau lòng, túc trực bên cạnh bà, sau mỗi lần bà phát bệnh, Lục Chấn Dương vừa mệt mỏi vừa thương tổn. Đó là khoảng thời gian dài nhất mà Lục Bắc Thần tiếp xúc với Lục Chấn Dương. Có một lần, Lục Chấn Dương gọi Lục Bắc Thần tới bên cạnh, nói với anh: Nếu một ngày mẹ con không còn nữa…
Lục Bắc Thần không để ông nói hết câu đã ngắt lời: Mặc dù tôi mang họ Lục nhưng tôi không định dính dáng gì tới người nhà họ Lục.
Câu nói này đã chọc giận Lục Chấn Dương.
“Gặp em là một sự tình cờ.” Lục Bắc Thần ôm chặt lấy cô, thủ thỉ, “Mặc dù anh yêu em không quang minh chính đại nhưng vì có em, hy vọng mới xuất hiện trong cuộc đời tăm tối của anh”.
Cố Sơ ôm lại anh, anh cũng vậy, sao anh không phải là may mắn của cô chứ?
Lục Bắc Thần mỉm cười lắc đầu.
Lần này thì Cố Sơ tò mò thật, “Khi nào thế?”.
Anh chỉ cười không nói.
“Trời ơi, anh nói đi mà.” Cô làm nũng.
Anh vòng tay qua eo cô, những ngón tay mảnh khảnh nghịch ngợm di chuyển trên làn da nhẵn mịn của cô, “Lúc mới nhập học em đã rất rầm rộ, kiêu ngạo như một con công vậy. Lúc đó anh đã nghĩ cô gái này là ai, vừa nhìn là biết ở nhà được chiều hư”.
“Đó là ngày nhập học!” Cố Sơ tròn xoe mắt.
Lục Bắc Thần tươi cười gật đầu.
“Hả…” Cố Sơ lập tức đỏ mặt, ôm má, “Ghét thật, lúc đó anh đã nhìn thấy em rồi sao? Trời ơi…”.
Lục Bắc Thần đắm đuối nhìn vào mắt cô. Hôm đó cô được mọi người nịnh nọt, bám riết trước sau. Cô kiêu ngạo, bướng bỉnh, ấn tượng của anh về cô chỉ dừng lại ở việc cô là một đại tiểu thư không hiểu sự đời, từ trên xuống dưới toàn là tật xấu. Thế nhưng chính cái ấn tượng không quá vui vẻ ấy lại khiến hình ảnh của cô khắc sâu trong tâm tưởng, gương mặt hơi vênh lên khi cười ấy không thể nào xua tan trong đầu anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)