Lục Chấn Dương và Thẩm Sở quen nhau hoàn toàn ngẫu nhiên, hoặc nên nói trời cao đã vô tình đùa giỡn. Lục Chấn Dương là một doanh nhân, một người thành đạt có kinh nghiệm đấu đá trên thương trường, hơn nữa còn giành được cho mình một chỗ đứng. Còn Thẩm Sở chỉ là một người phụ nữ bình thường tới không thể bình thường hơn, bà không có một thân thế lai lịch cao sang, cũng không có quá nhiều trải nghiệm đời người. Bà chỉ là một y tá nhỏ, quen biết Lục Chấn Dương trong một lần xử lý vết thương cho ông vào lúc nhân lực khám tư không đủ.
Không sai, thứ duy nhất mà Thẩm Sở có thể sánh ngang với Tần Tô chính là tuổi trẻ và sắc đẹp, thậm chí có thể nói bà đẹp hơn Tần Tô rất nhiều, tính cách nhã nhặn, biết thân biết phận, nếu nhận xét bằng lời của Lục Chấn Dương thì phút ban đầu gặp gỡ, bà giống như một đóa hoa lan nở trong u cốc sâu thẳm. Bà có quá nhiều điểm khác biệt với Tần Tô. Tần Tô là một người phụ nữ cá tính, hiếu thắng, Thẩm Sở lại là kiểu phụ nữ khiến đàn ông không đành lòng, chỉ muốn dang tay bảo vệ.
Lục Chấn Dương bắt đầu theo đuổi Thẩm Sở, còn một người con gái tuổi đời quá trẻ lại không có kinh nghiệm trong chuyện yêu đương dĩ nhiên không thể chống cự lại sức tấn công nhiệt tình của ông. Cộng thêm việc Lục Chấn Dương vốn là người cao ráo, điển trai, nổi bật, chẳng mấy chốc bà đã chìm sâu xuống con sông tình ái.
Nếu hỏi Lục Chấn Dương xem ông có từng yêu Thẩm Sở hay không thì đáp án là “chắc chắn”, bằng không ông đã chẳng có suy nghĩ cưới bà về. Nhưng yêu thì dễ, sống trọn đời mới khó, không phải câu chuyện tình yêu nào giữa cô bé Lọ Lem và chàng hoàng tử cũng có một kết thúc viên mãn, những kiểu cổ tích mơ mộng ấy đa phần sẽ bị chôn vùi trong xã hội hiện thực. Các trưởng bối trong nhà họ Lục không ưng ý Thẩm Sở, Thẩm Sở cũng không học được cách điều phối mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu. Lục Chấn Dương cũng không phải cuộn “băng dính hai mặt”, đa phần ông tập trung cho sự nghiệp, thế nên khi thường xuyên phải đối mặt với tình huống “vườn sau bốc hỏa”*, ông cũng dần dần mất kiên nhẫn.
~*Thường ám chỉ sự lục đục giữa vợ con, giữa mẹ chồng với nàng dâu hay giữa các bà vợ cả, vợ lẽ ngày xưa.~
Đương nhiên, Lục Chấn Dương cũng từng vì Thẩm Sở mà nhượng bộ. Họ chuyển hỏi nhà họ Lục, khoảng thời gian đó lại cũng là lúc nhà họ Lục chuyển trọng tâm qua Trung Quốc, thế nên Lục Chấn Dương đã đưa Thẩm Sở trở về Trung Quốc. Đó là quãng thời gian vui vẻ nhất trong cuộc đời bà. Có điều, bà yêu Lục Chấn Dương quá quên mình, phạm phải những sai lầm thường thấy của phụ nữ, hay sợ Lục Chấn Dương thay lòng nên hay đa nghi, ghen bóng ghen gió.
Đúng lúc ấy, Tần Tô vừa hay trở về Trung Quốc thăm người thân, sau khi gặp mặt Lục Chấn Dương thì trào dâng cảm xúc. Thấy người vợ cũ vẫn tao nhã như xưa, Lục Chấn Dương không khỏi cảm thấy có chút hối hận. Thẩm Sở biết Lục Chấn Dương đi gặp vợ cũ thì cực kỳ giận dữ, hai người liên tục cãi vã.
“Mỗi một chuyện tình đều có sự khác biệt, em lựa chọn người mình yêu như thế nào thì sẽ quyết định phải trải qua một mối tình như thế ấy.” Giọng Lục Bắc Thần rất khẽ, ánh mắt dường như đang nhìn về một phía xa xăm, “Mẹ anh rất yêu bố, là một kiểu tình yêu cố chấp đến tột cùng. Đối với mẹ, bố là người đầu tiên cũng là người cuối cùng bà dành trọn tình cảm, bà khao khát sở hữu và nắm bắt, cuối cùng lại phát hiện người đàn ông ấy thật ra không yêu mình đến thế”.
Dường như Cố Sơ đã nhìn thấy một người phụ nữ như vậy. Bà khao khát tình yêu, cuối cùng cũng đợi được tình yêu, nhưng cuộc đời không báo trước cho bà biết bà phải giữ chừng mực đến đâu để yêu một người, thế là tình yêu ấy bỗng trở thành gông cùm khóa chặt người đàn ông. Trên đời này có quá nhiều người phụ nữ như vậy, yêu bất chấp, yêu đến quên cả bản thân, đến khi sức cùng lực kiệt mới thất bại hiểu ra rằng: Họ không sai khi yêu một người, chỉ là đã yêu nhầm cách.
Nhưng Cố Sơ đồng tình với quan điểm của Lục Bắc Thần hơn, tình yêu của bố anh cũng không kiên định, hoặc thật ra ngay từ ban đầu ông chỉ bị thu hút bởi sự đằm thắm của Thẩm Sở mà thôi. Sự hấp dẫn chỉ là màn khởi đầu của ái tình, hai người muốn sống bên nhau, chỉ riêng tình yêu thôi chưa đủ. Rõ ràng, một người đàn ông như Lục Chấn Dương càng mong muốn có một gia đình ổn định, mẹ con thuận hòa. Thẩm Sở thèm muốn tình yêu mà quên mất Lục Chấn Dương còn có tình thân không thể chia cắt. Thế nên Cố Sơ cảm thấy, về điểm này Tần Tô có lẽ thành công hơn Thẩm Sở, bà ấy có thể khiến cho Lục Chấn Dương yên tâm công tác.
Có lẽ tình yêu là vậy, chúng ta cứ mãi mãi phải lựa chọn giữa hoa hồng trắng và hoa hồng đỏ, Lục Chấn Dương cũng không ngoại lệ.
Lục Bắc Thần nhìn cô chăm chú, khóe môi nở một nụ cười chua chát, “Anh nghĩ, ông nội và bà nội đều quý dì Tần hơn một chút”.
Nghe xong, Cố Sơ lập tức hiểu ra.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)