Năm ấy, Cố Sơ đã yêu sâu đậm một chàng trai. Anh là niềm kiêu hãnh trong mắt các giáo sư lớn tuổi, là “ngôi sao” trên sân bóng rổ, anh có chút ngông cuồng tự đại, anh có chút bướng bỉnh ngỗ ngược, lại có vẻ không biết trời cao đất dày. Nhưng chỉ cần thay chiếc áo blouse trắng, bước vào phòng thực nghiệm, anh lập tức trở thành người nghiêm túc và chăm chỉ nhất. Anh không có tính kiên nhẫn, thậm chí tính khí còn hơi tệ, còn ngốc nghếch về chuyện tình cảm.
Khi cô cười, anh chỉ biết ngây ngô cười theo, lúc cô khóc anh lại luống cuống không biết làm sao. Cô thường hay chọc anh, biết anh không thích ăn đồ ngọt lại hay kiên quyết kéo anh cùng cô đi ăn kem; biết anh không ăn được đồ cay, cô thường hay kẹp ớt ở một góc khuất, đợi anh cắn vào rồi mới sảng khoái chứng kiến dáng vẻ mặt mày xám ngoét, tai đỏ bừng của anh.
Đó là mối tình đầu của cô, cho dù kết cục cuối cùng đã được cô định nghĩa là “nửa đường đứt gánh”, nhưng khi xuân về hoa nở hoặc những lúc đối mặt với nắng vàng, cô vẫn có thể nhớ được chút ngọt ngào đó. Một cái ngọt trong sáng, một khúc tình ca thuần khiết, mỗi lần hồi tưởng cô luôn hoài niệm hương vị của sân trường đại học. Cô tin rằng đa số các cô gái đều sẽ nhung nhớ mối tình đầu của mình, vì sự ngốc nghếch và khờ dại của tuổi trẻ nên tình yêu mới trở nên mãnh liệt quên mình.
Cô cho rằng Lăng Song vẫn luôn giành giật người cô yêu, tới tận hôm nay mới biết, Lăng Song cũng không hay biết gì.
…
Một trận khóc lóc đã rút cạn mọi sức lực của Cố Sơ. Trên đường về nhà, cô như một con lười cứ thế dựa vào người Lục Bắc Thần. Lần này dựa dẫm vào anh như vậy, trái tim cô cảm thấy vô cùng an toàn.
Anh đưa cô trở về bến Thượng Hải, vì chuyện của Lăng Song nên Lục Bắc Thâm không về cùng họ.
Cố Sơ như một đứa trẻ, sau khi xuống xe vào trong thang máy vẫn cứ ôm eo Lục Bắc Thần, cả tới khi vào phòng tay cô vẫn không rời ra. Anh đi tới đâu cô theo tới đó, cuối cùng khiến Lục Bắc Thần không biết nên khóc hay nên cười, phải ôm cô vào lòng, “Người em vẫn còn hơi nóng đấy, ngoan ngoãn lên gác nằm đi”.
Cô không nghe, đầu lắc ngoay ngoảy như trống bỏi.
“Nghe lời nào.”
“Em sợ anh lại biến mất.” Cố Sơ càng bám chặt lấy anh, áp sát mặt vào ngực anh.
Trái tim anh đập mạnh mẽ, hơi thở của anh tươi mát và sạch sẽ, ở bên anh như vậy, cô cảm thấy ông trời đã ban tất cả mọi hạnh phúc cho cô. Đây là cảm giác mất rồi tìm được, một trái tim đã bàng hoàng quá lâu cuối cùng cũng được lấp đầy.
Lục Bắc Thần một tay ôm cô, một tay ấp lên đầu cô, thở dài, “Vẫn còn sốt”.
“Dùng tay sờ không chuẩn đâu.” Cô khẽ lẩm bẩm, mặt vẫn còn vùi trong vòng tay anh.
Anh cúi xuống, lấy má ấp lên trán cô, cười khẽ, “Cũng thế thôi, vẫn sốt”.
Cô cười ngốc nghếch.
“Anh không đi.” Lục Bắc Thần đau lòng, vì sự dựa dẫm của cô nên lại càng yêu thương, quyến luyến cô.
“Anh hứa chứ?”
“Anh hứa.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)