“Vẫn đang điều tra người tặng thi thể cho Kỳ Quái.” La Trì báo cáo, “Tôi tin rằng người này có mối quan hệ nhất định với việc mất tích của bốn nạn nhân, thậm chí là cái chết của họ”.
“Thế nên động cơ của kẻ thần bí này là rất quan trọng, vì sao người này lại chuyển xác cho Kỳ Quái? Hắn muốn đạt được mục đích gì?” Người cảnh sát ngồi đối diện chau mày.
Đây cũng là vấn đề mà La Trì đang băn khoăn.
Giữa Kỳ Quái và thi thể tồn tại một mắt xích quan trọng, chính là kẻ giấu mặt này. Hắn ta hoặc cô ta giống như một chiếc chìa khóa, tìm được người này, dường như có thể mở ra bí ẩn của các thi thể.
Phòng họp yên ắng, mọi người chìm vào suy tư.
“Có lẽ là… trưng bày.” Bỗng nhiên, Lục Bắc Thần vẫn im lặng nãy giờ lên tiếng.
Mọi người nhìn cả về phía anh, La Trì ngồi bên cạnh anh, cũng nghiêng người nhìn anh, khó hiểu: “Trưng bày? Thế là ý gì?”.
Hôm nay Lục Bắc Thần dự cuộc họp trong một diện mạo khá nghiêm túc, vẫn ít nói ít cười như mọi khi.
“Xét về tình trạng của thi thể, dù là Tiền Hào nhảy lầu, Lưu Xuyên tự thiêu hay Phùng Tử Liên cắt cổ tay, Ngải Hân gặp tai nạn thì cả bốn đều không bị người khác giết hại, bề ngoài giống tự sát, nghiêm túc định nghĩa thì đó là cái chết mang tính chất tự sát do chết não đột ngột. Ngoại trừ Ngải Hân không phải người mất tích ra thì ba nạn nhân còn lại có những tình tiết khác giống nhau đến kinh người. Thứ nhất, độ tuổi của họ đều cố định trong khoảng 25 tuổi; thứ hai, ngoài Ngải Hân, khi tiến hành giải phẫu ba người kia, tôi phát hiện trong trung khu thần kinh thị giác đều có tổn thương nhất định; thứ ba, ở vị trí xương mắt cá chân của bốn người đều có vết thương lồi lên do bị vật kim loại cưỡng chế đâm vào. Tôi đã đưa hình ảnh vết thương tiến hành san bằng, lát nữa sẽ phát cho các vị. Tôi nghi ngờ nó giống như ký hiệu hoặc biểu tượng của một kiểu tổ chức. Ngoài ra, trên xác được quét một lớp chất bảo quản cường độ cao, nhưng vẫn có thể suy đoán ra khoảng thời gian tử vọng đại khái. Ngải Hân không cần nói nhiều, nửa năm trước. Thời gian tử vong của Phùng Tử Liên cắt tay vượt quá nửa năm, đã được bảo quản nên đoán chừng lên khoảng một năm. Lưu Xuyên đã chết vì tự thiêu khoảng một năm rưỡi . Còn Tiền Hào còn chết lâu hơn, khoảng hơn hai năm.”
Đầu óc La Trì xoay chuyển rất nhanh, anh ấy sửng sốt, “Cứ nửa năm lại có một người chết?”.
“Đúng vậy, họ đều chết cách nhau nửa năm.” Lục Bắc Thần gật đầu, gấp tài liệu trong tay lại, nói tiếp: “Ngoài Ngải Hân ra, bên phía phòng thực nghiệm đang tiến hành làm giải phẫu hóa nghiệm cho ba người còn lại. Tôi sẽ tập trung điều tra xem mấy nạn nhân này có phải đều bị người khác tiêm thuốc hoặc cho uống loại thuốc gì không?”.
“Ban nãy cậu nói tới trưng bày là có ý…?” La Trì hỏi.
“Xương mắt cá chân của bốn người đều có chung một biểu tượng. Tôi nghi ngờ họ bị cưỡng chế đưa tới một tổ chức nào đó. Thế nên không phải họ mất tích mà là bị người ta giám sát tới tận khi chết.” Lục Bắc Thần nói, “Mọi người cũng nhìn thấy rồi đấy, biểu cảm lúc chết của cả bốn đều rất quái dị, dễ khiến người ta liên tưởng tới việc trước khi chết họ đã nhìn thấy thứ gì đó. Nhưng trên thực tế, tôi nghiêng về khả năng hệ thống thần kinh bị phá hoại khiến thị giác xuất hiện ảo giác. Nói cách khác có thể trước khi chết họ thực sự đã nhìn thấy thứ gì nhưng thứ đó không tồn tại, chỉ là ảo ảnh mà thôi, vì hệ thống trung khu thị giác của họ đều bị tổn thương. Người bí ẩn này chắc chắn biết mọi vấn đề của họ, còn nhà điêu khắc Kỳ Quái kia thì lại đang sốt sắng cần những tác phẩm gây chấn động để có thể quay trở lại. Biểu cảm của bốn người này đủ để trở thành một đề tài khác biệt, thế nên mục đích của người thần bí, cá nhân tôi cho rằng là một kiểu trưng bày, hoặc là…”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


