Trong quá trình tìm Chloe, Cố Sơ mới phát hiện, thì ra muốn người một người không phải chuyện dễ dàng, và thì ra bản thân cô trước giờ cũng không có khả năng này. Thế mạnh của Chloe là tìm người, thì tới lúc anh ta muốn để cô tìm không ra cũng là chuyện dễ như trở bàn tay. Cũng chính là anh ta nói, nếu đối phương có ý trốn tránh thì muốn tìm cũng tìm không được.
Tối đó, gần như cứ cách một phút Cố Sơ lại gọi điện cho Chloe một lần, ai dè di động của anh ta cùng không liên lạc được y như Lục Bắc Thần. Cô đã hỏi khắp một lượt, Ngữ Cảnh, Phan An, thậm chỉ là Ngư Khương trước nay chưa bao giờ coi trọng cô, bọn họ đều không hay biết gì. Cô nghĩ đủ mọi cách cố gắng điều tra các nguồn khác nhưng cũng vô ích.
Khi trời tờ mờ sáng, Cố Tư đi xuống nhà uống nước mới phát hiện Cố Sơ đang nằm rạp bất động bên cạnh sofa, hình như đã ngủ thiếp đi. Cố Tư quá kinh hoàng, không ngờ chị lại ngủ cả đêm trong phòng khách. Nó vội bước tới, vừa chạm vào đã phát hiện ra khắp người cô đều nóng rẫy, gò má cũng bỏng rát. Nó quả thực hết hồn hết vía, gọi cô: “Chị à?”.
Cố Sơ không động đậy, chỉ mơ mơ hồ hồ lẩm bẩm: “Bắc Thần… Bắc Thần…”.
Cố Tư không thể để tâm tới quá nhiều chuyện, nó vừa kéo vừa khiêng cô trở về phòng ngủ, rồi lục lọi các tủ để tìm ra thuốc cảm. Lúc uống thuốc, Cố Sơ vẫn còn chút mê man, làm Cố Tư sốt sắng tới phát khóc, lúc mớm nước cho cô, nó không chịu nổi phải trách cứ, “Chị đang tự ngược đãi mình à?” Nó không rõ chị bị làm sao, chỉ biết rằng tối qua chị về rất muộn, đầu tóc đều ướt sạch.
Cố Tư ra xem cửa, sau khi nhìn thấy người đàn ông đứng ngoài, sắc mặt nó trở nên tệ hại, “Anh rốt cuộc làm sao thế hả?”.
Anh không trả lời nó, ngược lại hỏi: “Cô ấy sao rồi?”.
“Sốt rồi, vừa mới uống thuốc.” Cố Tư bực dọc.
Anh không nói năng gì, đi ngay vào trong phòng ngủ.
Cố Tư đi theo sau, lúc vào thấy anh ngồi ở đầu giường, không nhịn được mới hỏi: “Em cảm thấy lần này trở về anh rất kỳ lạ.” Bình thường thấy anh hiếm khi tới phía nhà Tây, càng hiếm khi hẹn hò với chị, nó đã sớm nhận ra sự bất thường.
Anh nhìn Cố Sơ chằm chằm, im lặng rất lâu. Cố Tư thấy vậy bước lên, nhớ tới vẻ mất hồn của Cố Sơ tối qua, nó cực kỳ giận, “Rốt cuộc hai người đã xảy ra chuyện gì? Lục Bắc Thần, có phải anh lại có ý đồ gì khác không? Trước đây tôi đã cảm thấy anh là người hay thay lòng, anh nhìn đi, chị tôi…”.
“Tôi không giúp gì được cho cô ấy.” Anh nhẹ nhàng ngắt ngang sự phẫn nộ của Cố Tư.
“Gì cơ?” Cố Tư sững sờ trong giây lát rồi lập tức phản ứng lại, “Anh nói câu này nghĩa là sao? Thế nào gọi là không giúp được gì?”.
Anh thở dài nặng nề, đứng dậy. Cố Tư thấy thế lập tức len tới trước chặn đường, nhìn anh với vẻ khó tin, “Lẽ nào anh định bỏ đi?”.
“Cố Tư.” Anh lên tiếng, “Nếu không tìm được Chloe, thì người có thể giúp cô ấy chỉ còn La Trì thôi. Có lẽ cậu ấy sẽ có cách gì đó”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

