Cố Sơ còn nhớ mẹ từng nói với cô rằng, phàm là những đồ cổ đều được chế tác bằng cả tấm lòng với những chất liệu thượng hạng, kỹ thuật điêu khắc tinh xảo. Cho dù chỉ là một lớp mạ vàng không quá nổi bật thì người ngày nay cũng không thể làm ra được. Những năm tháng xưa cũ ấy, con người ta rất chuyên tâm, không như ngày nay, lòng người như nước trôi. Những thứ đồ cũ luôn được gói theo những kỷ niệm, những vui buồn hờn giận của những ngày tháng đã dần dần bị vùi lấp, tất cả sẽ được cất kín.
Trên gác xép toàn là những đồ cũ kỹ, bình thường cô chẳng bao giờ lên đây lục lọi. Chiếc hòm đỏ ấy mặc dù đã được khóa nhưng không chắc chắn lắm, cô dùng sức cạy một chút là bật ra. Từ từ mở chiếc hòm ra, từng bức tranh được cuộn tròn, bọc đẹp đẽ làm đôi mắt cô nóng rực, xót xa. Chúng được đặt trong những chiếc ống để chống mục, từng bức từng bức đều được xếp rất ngay ngắn. Thì ra anh đã đối xử với chúng đầy “thiện chí” như thế.
Đã có những khoảng thời gian, đêm nào cô cũng mất ngủ, ở bên chúng. Năm năm ấy như một vực sâu tối tăm không nhìn thấy đáy, lôi kéo cô, bám riết lấy cô. Gương mặt trong ký ức chưa bao giờ phai mờ, ký ức quá rõ nét nên cô chỉ còn cách vẽ từng nét kỷ niệm lên giấy.
Ánh đèn trên gác xép màu vàng tối, như cảm giác ấm áp tỏa ra từ những con đom đóm, rơi xuống đầu ngón tay cô. Cô từ từ trải tranh ra cũng tựa như đang dát vàng. Những thứ đang được gợi mở từng chút từng chút đâu chỉ là tờ giấy vẽ? Ngón tay Cố Sơ run rẩy. Đã từng có lúc cô nghĩ rằng cả đời này mình cũng sẽ không chạm vào những bức tranh này nữa, vào giây phút cô quyết định gói kín chúng lại, cô đã tâm niệm như thế.
Có chữ!
Cố Sơ sững người, ngẩn ngơ nhìn hàng chữ cuối cùng trên tờ giấy vẽ tranh.
Sao lại có chữ?
Bỗng nhiên, Cố Sơ đứng dậy đổ tất cả tranh ra, nhanh chóng trải bức thứ hai, có chữ…
Bức thứ ba, có chữ…
Bức thứ tư, có chữ…
Bức thứ năm…
Cố Sơ không còn dám tin vào đôi mắt mình. Cô đọc từng hàng chữ thêm vào dưới mỗi bức tranh. Tranh do chính tay cô phác họa từng nét một, còn những hàng chữ này…
Ngày ấy… Năm ấy… Em bướng bỉnh, thà nhịn đói cũng quyết giận dỗi anh.
Ngày ấy… Năm ấy… Em kiêu ngạo, dùng thành tích trong vòng ba phút thắng được của anh một lời hứa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)