“Ăn chút hoa quả đi.” Cố Sơ đứng dậy, “Em vào xem canh đã được chưa”.
“Ừ.”
Cố Sơ đi vào bếp, tim đập rất nhanh, làm gì còn tâm trạng xem canh nấu thế nào. Cô len lén quay ngược trở lại. Từ bếp ra phòng khách còn cách một quãng, cô trốn phía sau, thò đầu ra do thám dưới thứ ánh sáng tối tăm.
Người đàn ông ngoài phòng khách vào nhà vệ sinh rửa tay trước, trở lại sofa ngồi bất động rất lâu, không biết đang suy nghĩ điều gì, khiến Cố Sơ hiểu nhầm rằng anh như sắp hóa thạch. Bỗng nhiên anh cử động, làm cô giật thót.
Anh thò tay, hướng về phía đĩa cam.
Cố Sơ không dám chớp mắt, thậm chí còn không dám thở mạnh, cứ nhìn chằm chằm từng động tác của anh, trái tim càng đập càng dữ dội. Giây phút này cô không biết mình hy vọng anh ăn hay không ăn. Nếu anh ăn, thì người này rất có thể không phải Lục Bắc Thần. Nhưng nếu người này không phải thì rốt cuộc Lục Bắc Thần đang ở đâu? Đây là Lục Bắc Thâm ư? Nhưng cảm giác không giống Lục Bắc Thâm. Nếu anh không ăn thì anh rất có thể là Lục Bắc Thần, nhưng cũng còn một tình huống khác là anh phát hiện ra cô cố tình thăm dò.
Tinh thần bất an trong chớp mắt, cô cuộn chặt ngón tay, lòng bàn tay túa đầy mồ hôi.
Anh cầm một miếng cam lên tay, đang từ từ bóc, động tác cực kỳ nho nhã, chậm rãi, từ tốn. Cố Sơ quan sát hết, như có một chiếc gậy đập thẳng xuống đầu, đầu óc cô chợt trống rỗng. Cô cứ đờ đẫn nhìn chằm chằm người đàn ông gần đó. Anh đút miếng cam đã bóc xong vào miệng, vừa ăn vừa suy tư.
Hai chân Cố Sơ mềm nhũn, phải bám vào chỗ ngăn cách mới không ngã khuỵu, cũng vì vậy đã gây ra một tiếng động không nhỏ. Anh nghe thấy tiếng động, bỏ miếng cam trong tay xuống, rảo bước đi tới. Thấy cô mềm người dựa bên cạnh, anh vô cùng kinh ngạc, vội chạy tới đỡ.
“Em sao vậy?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)