Ngoại trừ bộ bốn xác chết trong đó có Ngải Hân, thì các thi thể khác đều được sàng lọc người nào ra người nấy. Sau một hồi trục trặc, bốn thi thể này được vận chuyển tới Thượng Hải để điều tra trọng điểm. Trước khi vận chuyển, phía Giang Tây đã tiến hành xác nhận thân phận của bốn người. Ngoài Ngải Hân, ba người còn lại đều thuộc các vụ án được gia đình báo án cùng năm đó, việc mất tích ly kỳ của họ tới nay vẫn còn chưa rõ ràng.
Ban đầu, cảnh sát nghi ngờ Kỳ Quái là kẻ giết người. Ai ngờ Kỳ Quái không ngừng kêu oan, anh ta một mực khẳng định mình chỉ là kẻ trộm xác chứ không giết người. Khi hỏi tới bốn xác chết này, anh ta nói có người bí mật gửi cho anh ta.
Có ai lại đi gửi xác chết? Bí mật là bằng cách thức nào?
Kỳ Quái sợ mình bị chụp mũ tội danh giết người, vội vàng kể tường tận mọi chuyện mình biết.
“Làm nghề của chúng tôi, người ta để tâm tới linh cảm.” Trong Cục Cảnh sát, Kỳ Quái không còn vẻ phong độ ngời ngời của mấy ngày trước, đầu tóc rối bù, râu ria xồm xoàm, trông rất xuống sắc. “Còn tôi, sau cuộc triển lãm từ rất nhiều năm trước đã mất đi linh cảm. Bao năm nay tôi vẫn không thể sáng tác ra tác phẩm nào, chỉ sống như một phế nhân. Cho tới một ngày, tôi quen một người, anh ta khuyên tôi nên tiếp tục với chủ đề cái chết, còn nói với tôi rằng khoảnh khắc con người ta chết đi thật ra có muôn vàn biểu cảm, nếu không ngại tôi có thể thử xem sao. Đúng là như đánh thức người trong mơ, tôi đã bắt đầu thu thập đủ các loại xác chết, ra vào khắp các hiện trường vụ án, thật sự đã phát hiện ra người ta trong khoảnh khắc đó mỗi người một khác. Điều này khiến tôi rất hưng phấn, cũng có dự cảm buổi triển lãm này sẽ càng rầm rộ toàn quốc”.
“Người nhắc nhở anh là ai?”
Kỳ Quái lắc đầu, “Một năm trước anh ta mới tìm tới tôi. Tôi chưa bao giờ gặp anh ta, số điện thoại anh ta nói chuyện với tôi cũng không tra ra được, hơn nữa giọng nói còn qua xử lý, nhưng tôi có cảm giác đó là một người đàn ông”.
“Vậy mà anh đã tin anh ta?”
“Tôi làm nghệ thuật mà, nếu cứ mãi mãi không có linh cảm thì bát cơm của tôi cũng không giữ được nữa. Lúc đó có người cung cấp cho tôi nguyên liệu, tôi dĩ nhiên sẽ chẳng để tâm quá nhiều.”
“Còn bốn cái xác có Ngải Hân là chuyện như thế nào?”
“Thứ tôi nhận được quả thực chỉ là xác chết, trước đó tôi hoàn toàn không hay biết họ là người bị mất tích.” Kỳ Quái thành thật khai báo, “Tôi không biết họ là ai, cũng không biết tên của họ. Bốn cái xác đó có lẽ cũng chính là của người đó gửi cho tôi, vào lúc buổi triển lãm tượng sáp của tôi sắp hoàn thành, bỗng nhiên một ngày người đó gọi điện tới nói anh ta muốn tặng cho tôi một món quà, có thể khiến cho buổi triển lãm thêm màu thêm sắc. Chẳng bao lâu sau, tôi đã nhận được bốn cái xác đó, đều được dùng màng bảo vệ quấn kỹ, để trong nhà làm việc của tôi. Tôi thật sự không giết họ, tôi và họ không thù không oán, sao lại giết họ chứ?”
…
Nhà xác.
Đêm về, yên ắng đến lạ, mặc kệ ngoài kia vẫn còn lác đác tiếng mưa rơi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)