Trong bữa ăn này, thứ được động tới nhiều nhất trên bàn là rượu. Cơn mưa ngoài trời ngớt dần, cuối cùng chỉ còn là cơn mưa bụi rả rích, rả rích, không ngừng dây dưa, không ngừng lôi kéo. Mùi rượu nồng nàn nhuộm lên cái ấm áp của bàn ăn, nhưng hồi ức chung quy vẫn đắng chát. Lục Bắc Thâm giữ chặt ly rượu, dường như mây mù cùng cơn mưa cũng đã được vo vụn trong ánh mắt cậu, không thể xua tan. Cậu thở dài, “Phải, là hai mạng người. Anh à, anh hiểu em mà. Từ nhỏ tới giờ, em vẫn luôn quy củ, nề nếp, ở trong nhà họ Lục luôn ngoan ngoãn nghe lời, vì sao chứ? Chẳng phải vì muốn thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện ư? Anh tưởng em là người chủ động gây chuyện sinh sự sao?”.
“Anh hiểu, trước nay em rất hiểu chuyện.” Lục Bắc Thần nhìn nó, đau lòng. Tính nết cậu em trai này của anh sao anh không hiểu chứ? Từ nhỏ Bắc Thâm đã là người thích hóa chuyện to thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ thành không. Chuyện nhà họ Lục cháy, xét theo tính cách của Bắc Thâm thì nó hoàn toàn không thể làm được. Nhưng nếu nó đã thừa nhận thì đó chắc hẳn đã là sự thật. Có thể chọc cho một người có tính tình thật thà, bình tĩnh phải phóng hỏa, trong này nhất định đã xảy ra chuyện gì khiến nó khó chấp nhận.
Lục Bắc Thâm đặt ly rượu xuống, dựa ra sau ghế, nhìn Lục Bắc Thần phía đối diện, chân thành nói một câu: “Anh à, em không thể làm được người nhà họ Lục. Có lúc em nghĩ, nếu năm xưa chúng ta đổi lại, là anh tới đó sống, có phải anh sẽ làm tốt hơn em rất nhiều không?”.
Đôi mắt Lục Bắc Thần tối đi, rất lâu sau anh nói, “Đừng nói là năm xưa mẹ không cho, cho dù bà có đồng ý, anh nghĩ anh cũng sẽ không làm tốt hơn em. Giống như anh hiểu tính em vậy, em cũng hiểu tính anh mà”.
Lục Bắc Thâm lắc đầu cười khổ.
“Vì sao em lại phóng hỏa?” Lục Bắc Thần hỏi.
Trái tim Lục Bắc Thần nhức nhối, thấy Lục Bắc Thâm cuộn chặt tay lại, anh đưa tay nhẹ nhàng vỗ lên tay nó, lúc ấy nó mới thả lỏng, nghỉ một lát nó nói tiếp: “Trải qua quá nhiều những lần như vậy, càng lúc em càng phẫn nộ bất bình. Lần đó trở thành ngòi nổ, nên em mới đi sai một bước. Anh, anh hãy tin em, lúc đó em thật sự chỉ định đốt trụi căn nhà đó, em ghét nó, ghét một cái nhà lạnh lẽo không nhìn được tới nóc, nhưng mà…”.
Nói tới đây, ánh mắt nó đau đớn, “Hôm đó lúc phóng hỏa, rõ ràng em đã dụ tất cả mọi người ra khỏi nhà rồi, nhưng không nghĩ tới quản gia và người làm vườn…”.
Lục Bắc Thần không thể an ủi được nó. Đây không phải là chuyện có thể cho qua, dính líu tới hai mạng người, sao chỉ sau có vài năm là có thể kể lại như một chuyện nhẹ nhàng như một câu chuyện cũ được? Trên người chỉ cần dính một chút máu thì đó đã là ung nhọt vĩnh viễn không thể cắt bỏ rồi.
“Vì chuyện này bố đã nghiêm khắc trừng phạt em, nhốt em lại. Lúc đó anh vừa về Mỹ chưa lâu, nhưng sống như một xác chết, không chịu gặp người nhà họ Lục. Sau đó anh xảy ra chuyện, bố thông tin ra bên ngoài rằng em mới là người mất mạng, thực chất là chuyển em tới Bắc Âu.” Lục Bắc Thâm hít sâu một hơi, nói, “Em biết bố đã đền cho gia đình người quản gia và người làm vườn không ít tiền mới dẹp yên được chuyện này. Nhốt em ở Bắc Âu thì em cũng cam tâm tình nguyện thôi, đây là lỗi lầm của em, mặc dù không phải ngồi tù nhưng tâm can em thì cũng như bị giam giữ, cảm giác này còn khó chịu hơn cầm tù”.
Lục Bắc Thần vuốt nhẹ ly rượu vang, nói: “Bây giờ em đã ra ngoài rồi thì cũng phải bắt đầu lại cuộc sống chứ. Con người luôn phải trả giá cho những gì mình đã làm. Em thấy áy náy trong lòng, kiểu gì cũng phải đối mặt với thân nhân người đã mất. Cho dù năm xưa họ vì tiền không còn truy cứu chuyện này nữa, nhưng em cũng phải bù đắp”.
“Em cũng định làm vậy, nhưng trước mắt còn một chuyện quan trọng hơn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)