Đêm xuống, trời lại đổ mưa, cơn mưa từ nhỏ chuyển sang lớn, đập lộp bộp lên lớp thủy tinh trên khung cửa sổ, khiến lòng người cũng bị quấy rầy. Cố Sơ từ bệnh viện trở về nhà Tây, lúc vào cửa cô mang theo cả mùi mưa ẩm ướt khắp người. Cố Tư đang ở nhà, thấy cô về nó bèn chạy ra cửa đón, đỡ lấy chiếc ô trong tay cô rồi hỏi một câu: “Bác Kiều sao rồi ạ?”.
Cố Sơ thay giày, nói: “Tình hình có ổn định hơn một chút, nhưng cứ kéo dài như vậy không phải là cách”.
Cố Tư xòe rộng ô ra, để qua một bên cho khô, “Sao không phẫu thuật ngay ạ?”.
“Bác Kiều có tuổi rồi, các cơ quan chức năng trong cơ thể đều không còn quá khỏe nữa, bây giờ phẫu thuật không khác nào lấy mạng bác ấy.” Nói rồi Cố Sơ đi vào trong nhà.
Ai ngờ, La Trì cũng đang ở đây.
Anh ngồi trên tấm thảm dưới chân ghế sofa, ngơ ngơ ngẩn ngẩn không biết đang nghĩ cái gì, giống như không hề ý thức được Cố Sơ đã quay về vậy. Trên mặt bàn đặt hai tập tài liệu, đĩa điểm tâm được bày rất đẹp nhưng anh không có ăn, anh cứ ngồi đực ra đó như một người gỗ.
Cố Sơ không biết anh bị làm sao, quay đầu nhìn Cố Tư bằng ánh mắt dò hỏi, Cố Tư nhún vai, “Anh ấy hả… ban nãy nói chuyện với anh rể tương lai mà thất bại”.
“Hả?” Cố Sơ ngẩn người, “Anh ấy về qua à?”.
Cố Tư gật đầu, “Chắc anh rể tương lai về thay quần áo, nói chuyện với La Trì xong cũng đi luôn.” Hôm nay La Trì chạy cả ngày trời vì vụ án. Buổi tối, nó và anh cùng ăn cơm, khi trở về nhà Tây thì bắt gặp Lục Bắc Thần. Chắc là anh chuẩn bị ra khỏi cửa, ăn vận rất chỉnh tề.
La Trì nhìn thấy anh ấy như nhìn thấy cứu tinh, mặt mũi tươi rói, kéo anh ấy tới bàn vụ án. Mặc dù Cố Tư vẫn luôn giúp đỡ La Trì bận qua bận lại nhưng dính líu tới vụ án, dẫu sao cũng là việc của người chuyên nghiệp, nó cũng không tiện tham gia thảo luận, nên đã xuống bếp làm chút hoa quả điểm tâm gì đó cho hai người, ai ngờ bọn họ nói chuyện không lý tưởng cho lắm.
“Sau khi anh rể tương lai đi, anh ấy cứ như vậy mãi, chẳng biết đang nghĩ gì nữa.” Cố Tư bổ sung thêm một câu.
Cố Sơ bước lên, ngồi xuống đối diện bàn uống nước, giơ tay ra khuơ khuơ trước mặt La Trì, “Này!”.
Nhưng La Trì lại ngước lên nhìn cô một cách rất bình tĩnh.
“Anh làm sao vậy? Định ngồi thiền à?” Cố Sơ hỏi.
La Trì vẫn ngồi im, cất giọng rầu rĩ, “Không muốn sống nữa, ngồi thiền cũng tốt”.
Cố Sơ giật nảy mình, đang định dò hỏi thì thấy La Trì nhảy dựng lên, sau đó bắt đầu tuôn một tràng, “Cái tay Lục Bắc Thần đó thì có gì ghê gớm hả? Uổng công anh tin tưởng cậu ta như vậy. Cậu ta thì hay rồi, vốn không định đưa anh đi theo”.
Cố Sơ nghe xong câu này, nhìn chung cũng đoán được đã xảy ra chuyện gì.
Theo La Trì, Lục Bắc Thần đã sơ bộ phán đoán được tình hình của nạn nhân, vậy thì công việc phải làm tiếp theo chính là lập tức tới Giang Tây, hoặc thông qua một số con đường đặc thù để bí mật vận chuyển thi thể về Thượng Hải. Bất luận thế nào, chỉ cần Lục Bắc Thần tham gia thì La Trì ắt cũng có thể gia nhập vào vụ án này. Nhưng trông dáng vẻ của La Trì bây giờ, rõ ràng anh ấy đã tưởng bở một lần, Lục Bắc Thần từ chối hợp tác cùng anh ấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)