Trên người ông Kiều có một quả bom hẹn giờ, bất kỳ lúc nào, bất kể ở đâu cũng có thể phát nổ, đó chính là quả tim. Từ trước tới nay tim của ông vẫn không ổn. Lần nguy kịch năm ngoái, quả tim của ông suýt nữa đã nổ, sau mấy lần cấp cứu và điều trị mới có tiến triển rồi xuất viện. Thế mà bây giờ lại được đưa vào bệnh viện, Tiêu Tiếu Tiếu còn nói như vậy, khiến Cố Sơ hoang mang trong lòng. Cô cảm thấy không ổn.
Khi cô tới bệnh viện, ông Kiều vẫn còn đang được cấp cứu. Kiều Vân Tiêu đứng đợi bên ngoài phòng cấp cứu, một điếu thuốc kẹp giữa ngón tay, không châm lên, cứ yên lặng nằm đó. Mẹ anh, Tỉnh Tuệ, đang ngồi trên ghế, hai tay nắm chặt. Còn có thêm vài người nữa, Cố Sơ cảm thấy quen mắt, nhìn kỹ thì mới chợt ra đó là mấy người thân thích trong nhà họ Kiều. Tiêu Tiếu Tiếu cũng có mặt, hai tay đút vào trong túi áo blouse trắng, đang nói chuyện với Kiều Vân Tiêu. Cố Sơ loáng thoáng nghe thấy cậu ấy nói: “Em đã hỏi trưởng khoa tim, tình hình này của bác trai không còn thích hợp để nối mạch máu nữa…”.
Trông dáng vẻ của Kiều Vân Tiêu giống như vừa từ công ty tới thẳng bệnh viện, sơ mi được bỏ hai cúc, cà vạt được nới lỏng, vắt lên cổ. Trông anh khá tiều tụy, sắc mặt nặng nề. Thấy Cố Sơ đã tới, anh nhìn nhanh về phía cô, muốn nói gì đó lại nuốt xuống.
Đã quá giờ tan làm của Tiêu Tiếu Tiếu, có thể nhận ra cậu ấy cũng vừa từ khoa ngoại tới thẳng đây, khoa ngoại thần kinh và tim đều ở trên gác, tin tức truyền đi cũng nhanh.
Tỉnh Tuệ bước lên bắt lấy tay Cố Sơ, chưa nói gì, nước mắt đã lã chã rơi.
“Sao lại vậy ạ?” Cố Sơ hỏi một câu, vỗ về Tỉnh Tuệ ngồi xuống.
Mãi sau Kiều Vân Tiêu mới nói: “Cô giúp việc ở nhà bất cẩn làm vỡ một lọ hoa cổ, bố giận lên, mắng vài câu thế là quỵ”.
Chuyện bác Kiều thích sưu tập đồ cổ, Cố Sơ cũng biết, chuyện này nếu xảy ra khi bác Kiều còn trẻ khỏe có lẽ không đáng gì. Nhưng đối với một người già đã về hưu, sống ở nhà thì sẽ trở thành chuyện lớn, con người ta về già thường hay cố chấp.
Tỉnh Tuệ nức nở, “Ông ấy đúng là già đến hồ đồ rồi, đồ cổ có đáng tiền thế nào cũng hơn được mạng sống ư?”.
Cố Sơ kéo Tiếu Tiếu qua một bên, hất cằm về phía phòng cấp cứu. Tiếu Tiếu hiểu ngay, hạ thấp giọng nói với cô: “Lúc bác trai vừa được đẩy vào, tớ đã gọi người của khoa tim rồi, trước kia tâm huyết quản bị tắc nghiêm trọng đã từng phải chống đỡ. Nghe ý của trưởng khoa thì sợi huyết quản duy nhất bây giờ cũng nguy hiểm. Nếu phẫu thuật thì sức khỏe của bác trai chịu không nổi, sau khi kiểm tra mấy hạng mục, vừa nhìn đã biết hoàn toàn không đạt tới tiêu chuẩn làm phẫu thuật”.
Nghe xong câu này, Cố Sơ càng thêm lo lắng.
“Mấy người kia là người thân của Kiều Vân Tiêu à?” Tiêu Tiếu Tiếu lại hỏi.
Cố Sơ gật đầu, có mấy người cũng từng gặp hồi cô còn nhỏ, nhưng chắc là họ thì không nhận ra cô nữa. Tiếu Tiếu thở dài, “Anh ấy cũng đáng thương quá đi”.
“Anh ấy? Kiều Vân Tiêu?”
Một tiếng sau, bác trai được đẩy ra ngoài. Đám người kia đang định vây tới thì bị một cái quắc mắt lạnh lùng của Kiều Vân Tiêu ép trở về hết. Cố Sơ và Tiêu Tiếu Tiếu vội đi tới, giúp các y tá đẩy bác trai về phòng ICU.
Bác sỹ điều trị chính không tỏ ra lạc quan với tình hình sức khỏe của ông Kiều, chủ yếu là vì trước mắt một số cơ quan trong cơ thể ông đã bị suy kiệt nghiêm trọng, không phẫu thuật sẽ nguy hiểm mà phẫu thuật lại càng nguy hiểm. Quyền lựa chọn họ giao cho Kiều Vân Tiêu, trông anh có vẻ rất lưỡng lự.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)