Lăng Song đờ người ra, đôi mắt dán chặt vào người đàn ông xuất hiện trước cửa, hơi thở trở nên gấp gáp. Cố Sơ đứng gần, dĩ nhiên nhìn thấy rất rõ, trong lòng không tránh khỏi có những hồ nghi. Khi ngước mắt lên nhìn Lục Bắc Thần, sắc mặt anh vẫn lạnh lùng như bình thường, nhưng không hiểu sao, Cố Sơ cứ cảm thấy giờ phút này đây anh còn lạnh nhạt hơn. Không để cô có quá nhiều thời gian suy nghĩ, Lục Bắc Thần gật đầu theo phép lịch sự với Lăng Song rồi nghiêng người sang một bên nhường đường cho cậu ta.
Nhưng Lăng Song không nhúc nhích.
Cố Sơ nhìn cậu ta không rời mắt, đáy lòng dâng lên một cảm giác khác thường, cảm giác này tới nhanh và vụt qua cũng nhanh, cô chưa kịp bắt lại, nhìn rõ thì nó đã biến mất. Ngẫm nghĩ rồi cô bước lên, “Bắc Thần, hôm nay Lăng Song tới là muốn hẹn anh phỏng vấn”.
Lúc ấy Lăng Song mới hoàn hồn lại, khẽ khàng gật đầu.
Lục Bắc Thần nghe xong bèn bước vào nhà, hững hờ đáp lại một câu, “Xin lỗi, tôi không muốn tiếp nhận phỏng vấn”.
Cố Sơ không thấy lạ khi Lăng Song biết tin Lục Bắc Thâm chỉ mất tích chứ không chết. Một vài bí mật chỉ cần bị chọc thủng một lỗ nhỏ thì toàn bộ bí mật sẽ nổi lên mặt nước rất nhanh. Cô chỉ lạ sao Lăng Song lại dám đứng trước mặt cô hỏi thăm tình hình của Bắc Thâm, đây hoàn toàn là hành động ngang nhiên khiêu khích. Nhưng không hiểu sao, rõ ràng là một chuyện đáng giận, cho dù không cãi nhau với Lăng Song thì ít nhất cũng phải đuổi cậu ta ra ngoài. Thế mà Cố Sơ lại không tức giận nổi, giống như câu hỏi này của Lăng Song quá đỗi bình thường.
Lăng Song lẳng lặng đánh mắt nhìn Cố Sơ, rồi quay sang Lục Bắc Thần, nói: “Nếu có một ngày anh có thể gặp được Bắc Thâm, phiền anh giúp tôi chuyển lời tới anh ấy, tôi rất nhớ anh ấy.” Dứt lời, cậu ta rời đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

