Kỳ Quái, sau nhiều năm vắng bóng đã nhờ vào một buổi triển lãm lấy chủ đề là “Ức” một lần nữa chấn động toàn quốc. Ban đầu, chiến dịch truyền thống của buổi triển lãm đã được áp dụng một cách rất tài tình, không phải là cách rầm rộ bùng nổ mà mọi người quen dùng hiện nay, mà lặng lẽ nổi tiếng ngay trong giới, lợi dụng tính chân thực của những lời truyền miệng và tính tốc độ của thông tin báo mạng, thế là buổi triển lãm về cái chết này đã thành công chưa từng thấy.
Nếu trong đó chưa từng xuất hiện thi thể của Ngải Hân thì buổi triển lãm rầm rộ này sẽ kết thúc một cách viên mãn. Nhưng trên thực tế, buổi triển lãm được coi là hoàn hảo trong mắt của đám người này lại che giấu một bí mật khiến người ta thảng thốt. Hoặc có thể nói thế này: Trên đời không có thứ gì hoàn mỹ, một khi thực sự hoàn mỹ đến thế, đây mới là sự đáng sợ chết người.
Sau khi La Trì nhắm vào Kỳ Quái, hắn ta bèn chơi trò “anh muốn điều tra thì tôi hợp tác, anh gọi tôi tới hỏi chuyện, cần trả lời thế nào thì trả lời như thế, anh muốn kiểm tra khu triển lãm cứ kiểm tra, thậm chí anh có thể cắt tượng sáp ra xem bên trong có thi thể hay không”. Thế nên khoảng thời gian này, Kỳ Quái trở thành một nhà điêu khắc cao quý, bày ra điệu bộ “tôi có thể chịu đủ mọi khổ sở vì nghệ thuật”, khiến cảnh sát hết cách.
Tìm kiếm một thi thể thi như mò kim đáy bể, nhưng nếu là cả đám thi thể thì sao?
Khi đồng nghiệp giao cho La Trì ảnh chụp hiện trường, anh cực kỳ sửng sốt. Sau khi so sánh, cuối cùng anh đã khẳng định trong khu triển lãm xuất hiện bao nhiêu bức tượng thì phía cảnh sát cũng tìm được tưng ấy thi thể.
Ngoài sửng sốt, La Trì còn cảm thấy máu huyết sục sôi, là khi phẫn nộ và hưng phấn giao hòa làm một rồi đồng thời bộc phát. Phẫn nộ vì một kẻ luôn sống bằng tiêu chí hy sinh vì nghệ thuật lại phạm một tội nghe ra rợn người đến vậy, hưng phấn vì một manh mối quan trọng đến vậy đã được moi ra, vụ án này cuối cùng cũng đã có tiến triển.
Thế nên, sau khi gọi điện cho Cố Sơ, anh bèn phi như bay tới phòng thực nghiệm.
Ngữ Cảnh đón tiếp anh, đeo một chiếc kính gọng đen cực lớn, quầng mắt thâm xì, đầu bù tóc rối. Sau khi thấy vậy, La Trì chỉ vào đầu cậu ấy, cười hỏi: “Chẳng lẽ cậu ngồi cả đêm làm báo cáo?”.
La Trì nhất thời á khẩu, khi quay đầu lại nhìn Phan An thì thấy anh ta đang ung dung thưởng thức cafe, nhiều đường nhiều sữa. Vừa mới bước vào cửa, La Trì đã ngửi thấy hỗn hợp formalin và café, không thể diễn tả hết sự khó chịu. Phan An nghe xong lời của Ngữ Cảnh bèn cười, nói với La Trì: “Thấy chưa, thấy chưa, Ngữ Cảnh nhà chúng tôi đúng là ngố”.
Ngữ Cảnh giận dữ lườm Phan An.
La Trì không can dự vào cuộc tranh luận của họ, anh hỏi đến Lục Bắc Thần. Ngữ Cảnh báo cho anh rằng giáo sư đang nghỉ ngơi trên gác, còn nói thêm: Giáo sư của chúng tôi đã bận rộn suốt cả đêm, nếu không có việc gì gấp thì đừng quấy rầy anh ấy.
Hoàn toàn mang dáng vẻ hết lòng bảo vệ.
Nghe xong La Trì sững người, sau đó lên tiếng: “Vậy xin hỏi Đại tổng quản, tôi tìm cậu ấy bàn chuyện vụ án có phải là việc quan trọng hay không?”.
Ngữ Cảnh tỏ vẻ ngượng ngập, xoa xoa mũ, “ồ” lên một tiếng rồi không nói gì nữa.
Phòng làm việc trên gác rất yên ắng. La Trì đứng trước cửa, nghĩ tới tình huống ngày hôm qua, anh định giơ tay gõ cửa, nhưng suy nghĩ này bị dập tắt rất nhanh. Tên đó đang nghỉ, đột ngột thế này liệu có làm cậu ấy sợ không? Chi bằng cứ nhẹ nhàng vào đó trước rồi tính.
Không ngờ anh vừa mở cửa đã nhìn thấy Ngư Khương.
Cô ta đang ngồi trên sofa, quay lưng về phía La Trì, bất động nhìn Lục Bắc Thần đang nằm trên sofa, nhắm mắt nghỉ ngơi, không biết cô ta đang nghĩ gì, tóm lại không hề phát hiện ra La Trì đã vào.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)