La Trì vừa nghe câu này, thái độ lập tức mềm xuống, đi tới trước cười trừ: “Đừng đừng đừng, cậu cố ý chọc tôi phải không? Được, tôi ra ngoài gõ cửa lại còn không được hay sao?”.
Dứt lời, anh ấy quay người đi ra ngoài.
La Trì nói luôn miệng, “Được được được, chứng cứ bọn tôi sẽ đi tìm. Cậu bận rộn trăm công ngàn việc, chẳng phải là vì muốn đặt lịch hẹn với cậu trước sao”.
Lục Bắc Thần tỏ vẻ bình thản, “Tôi sẽ căn cứ theo tình hình cụ thể để sắp xếp nhân lực phòng thực nghiệm”.
“Vậy thì tốt.” La Trì xoa hai tay, cười có chút miễn cưỡng.
“Còn việc gì không?” Lục Bắc Thần rút tập tài liệu tiếp theo, mở ra, thấy La Trì vẫn đứng im đó bèn khẽ hỏi.
Sắc mặt La Trì lộ rõ vẻ ngượng ngập. Đừng nói là anh, ngay cả Cố Sơ đứng bên nghe cũng cảm thấy có chút thiếu tự nhiên, đang muốn gợi ý cùng đi ăn trưa thì La Trì lên tiếng: “Vậy tôi đi trước, có chuyện gì liên lạc điện thoại nhé”.
Khi sắp ra tới cửa thì anh ấy dừng bước, quay đầu nhìn Lục Bắc Thần, “Đúng rồi, di động của cậu mãi vẫn không liên lạc được”.
Lục Bắc Thần trầm ngâm giây lát, nói: “Chắc là tín hiệu không tốt”.
La Trì gật đầu, nghĩ gì đó rồi lại nhìn về phía Cố Sơ, “Em có muốn đi cùng anh không? Anh đưa em về bệnh viện”.
Cố Sơ đọc được chút lo lắng trong ánh mắt La Trì, cảm giác hình như anh ấy có điều muốn nói, bèn gật đầu, nhìn Lục Bắc Thần, “Vậy em cũng…”.
“Em ở lại.” Lục Bắc Thần nhẹ nhàng buông một câu.
Cố Sơ hơi sững người, lập tức đánh mắt về phía La Trì, La Trì thấy thế bèn rời đi trước.
Phòng làm việc rơi vào một bầu không khí yên ắng, không còn chất giọng ồn ào của La Trì. Cố Sơ bất chợt cảm thấy không quen lắm, cảm giác khác lạ như có như không tận đáy lòng dần dần xuất hiện. Cô nhìn gương mặt hơi nghiêng đang cúi xuống của anh, cảm giác ấy càng như cỏ hoang leo ra khắp trái tim.
“Trưa nay em muốn ăn gì?” Lục Bắc Thần hỏi một câu nhưng vẫn vùi đầu vào tập tài liệu.
Cố Sơ nào còn bụng dạ ăn uống? Nhớ tới biểu cảm ban nãy của La Trì lúc ra về, còn cả sự ngượng ngập trong nụ cười của anh, suy nghĩ giây lát, cô bèn bước lên, nhẹ nhàng nói: “Em cảm thấy anh hơi quá đáng với La Trì rồi”.
“Vì chuyện gõ cửa?”
“Không phải.” Cố Sơ dựa vào bên cạnh bàn làm việc, cúi đầu nghịch chiếc nhẫn trên ngón áp út, “Em muốn nói tới thái độ của anh”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)