Có một giây phút, Cố Sơ chợt chột dạ, nhưng ngay lập tức lại cảm thấy sự chột dạ của mình thật nực cười. Cô đâu có làm chuyện gì có lỗi với anh, có gì mà phải căng thẳng? Cô ngồi lại xuống giường, giơ tay chạm vào lông mày anh. Nhưng bất ngờ, anh hơi chau mày lại, vô thức làm một động tác né tránh.
Cô hơi sững người, thậm chí có chút sửng sốt, nhưng cũng giải thích rất nhanh: “Em chỉ muốn xem vết sẹo trên xương mày của anh, trước đây không có”.
Đôi mày của anh dãn ra, anh cười uể oải: “Thật ra cũng không có gì, tai nạn xe để lại.” Dứt lời, anh kéo tay cô lại để cô chạm vào vết sẹo ấy.
Cố Sơ vừa nghe nói do vụ tai nạn để lại, đầu ngón tay cũng đau theo. Cô khẽ nói: “Vụ tai nạn lần này còn để lại những vết sẹo nào nữa không?”.
Bữa sáng làm đơn giản một chút, Cố Sơ không nỡ để người bệnh động tay động chân. Cô dùng tất cả mọi thức ăn có trong tủ lạnh. Sau khi bữa sáng đã đầy đủ, Lục Bắc Thần gật đầu: “Trông có vẻ ngon đấy”.
“Cứ làm như anh chưa ăn món em nấu bao giờ vậy, cái gì gọi là trông cũng ngon?” Cố Sơ mỉm cười cãi lại anh một câu.
Lục Bắc Thần chỉ cười, không nói gì.
Lúc dùng bữa, Cố Sơ vẫn còn mải nghĩ tới chuyện chiếc rèm cửa, có mấy lần định hỏi lại nhịn, sợ anh cảm thấy cô đang phóng đại vấn đề, lại sợ anh sau khi trải qua tai nạn lần này tâm lý cũng có biến đổi nên đã đè nén mọi băn khoăn vào lòng.
Nhưng có một chuyện không thể không hỏi.
“Bắc Thần.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)