Là La Trì.
Đang uể oải dựa vào trạm y tá, không mặc cảnh phục, chỉ là một chiếc áo phông chui đầu đơn giản màu xám nhạt, kết hợp với một chiếc quần bò đã bạc màu, một đôi giày với dây thắt màu trắng, nhìn từ xa trông rất thoải mái. Có lẽ vì hai ngày nay được ngủ đủ giấc nên cả người anh trông tràn đầy năng lượng. Mấy cô y tá chuyện trò nhạt nhẽo, anh lại có năng khiếu hài hước bẩm sinh, làm cho các cô ấy cứ cười suốt.
Thấy Cố Sơ tới, anh bèn vẫy tay với cô, “Hi, em Cố, anh ở đây”.
Cố Sơ bó tay lườm đểu anh một cái. Tưởng cô mù sao, một người sống sờ sờ đang đứng đó “trêu hoa ghẹo nguyệt” lẽ nào cô còn không thấy? Cô đi tới, đút hai tay vào túi áo blouse, hỏi: “Hôm nay cơn gió nào thổi cảnh sát La tới tận đây vậy?”.
La Trì còn chưa kịp lên tiếng, cô y tá nhỏ bên cạnh kinh ngạc nói: “Ấy, anh là cảnh sát à?”.
La Trì mỉm cười xua tay với mấy người ấy, “Khi khác gặp lại, khi khác nhé.” Dứt lời, anh kéo Cố Sơ đi về phía hành lang.
“Chuyện khu triển lãm có manh mối rồi sao?” Suy nghĩ đầu tiên của Cố Sơ là về chuyện vụ án.
La Trì ngụy biện: “Anh là một người đàn ông có khả năng tự kiềm chế, đừng có làm như anh xấu vậy.” Rồi anh hắng giọng, “Nghiêm túc đi, hôm nay tới tìm em là để xác nhận có phải Lục Bắc Thần đã quay về hay không?”.
Cố Sơ gật đầu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)