Vào lúc anh còn hôn mê, chính cô đã đeo nhẫn lên giúp anh, còn chiếc còn lại cùng đôi với chiếc của anh, cô vẫn luôn đeo trên ngón áp út. Một ngày nào đó sau khi anh bị Tần Tô đưa trở lại Mỹ, cô hỏi được từ Cố Tư cửa hàng Lục Bắc Thần đi mua nhẫn khi đó, còn đích thân tới tận nơi. Có lẽ khi ấy cô hoàn toàn không thể tổng kết được mục đích của mình khi đến đó, chỉ đơn thuần là muốn đi dạo ngó nghiêng. Nhưng khi tới trước cửa, ý đồ của cô đã trở nên rõ ràng. Có lẽ đây là địa điểm cuối cùng Lục Bắc Thần được đón tiếp trước khi xảy ra chuyện, cô cố chấp muốn ở trong cửa hàng này tìm lại hơi thở của anh.
Nhưng trong cửa hàng đó, cô lại không tìm được một loại nhẫn giống vậy. Ban đầu cô tưởng nó là bản được đặt làm hoặc số lượng có hạn, hỏi ra mới biết chiếc nhẫn đeo trên tay cô và Lục Bắc Thần vốn không phải sản phẩm của cửa hàng đó. Sau khi được chủ cửa hàng giải thích, Cố Sơ mới hiểu ra. Cửa hàng ấy chỉ nổi tiếng về thủ công, ngoại trừ sản phẩm của chính mình ra, họ còn thay đổi, sửa chữa những mẫu trang sức không thuộc nhà mình. Người tới cửa hàng đều biết nơi đây sở hữu những người thợ thủ công giỏi nhất Thượng Hải, thậm chí là khắp Trung Quốc.
Việc sửa chữa mỗi một loại trang sức đều có ghi chép cụ thể về giá cả, chất liệu và niên đại, còn cả người sở hữu. Cố Sơ chìa chiếc nhẫn ra, người chủ còn chưa cần giở ghi chép đã nhận ra ngay, nói: Là chiếc nhẫn của một anh họ Lục mang tới phải không, lúc đó anh ấy đã cầm tới một đôi, là một chiếc nhẫn đã có thâm niên, tôi nhớ rõ lắm.
Cô còn tưởng đôi nhẫn này do Lục Bắc Thần đặt mua, hoàn toàn không ngờ nó cũng có thâm niên. Người chủ nói với cô: Bất luận xét về chất liệu hay kỹ thuật tác chế của chiếc nhẫn này, vừa nhìn đã biết là gia truyền.
Lục Bắc Thần dừng động tác lại, chống trán mình lên trán cô một lúc rồi giơ tay lên xem. Cố Sơ nhìn rất rõ, ngón áp út của anh trống trơn.
“Nhẫn…” Anh ngập ngừng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)