Cố Sơ cảm thấy trong những năm tháng sau này, đêm nay sẽ là đêm cô khó quên nhất. Khi cô gần như khô héo, khi cô sắp thỏa hiệp với hiện thực từng chút một thì Lục Bắc Thần của cô lại quay về, cứ tự nhiên xuất hiện trước mặt cô như thế, tiếp tục hoàn thành buổi hẹn hò còn dang dở nửa năm về trước. Khoảnh khắc này, nửa năm xa cách đã lặng lẽ biến mất không dấu vết, tựa như anh chưa từng rời xa vậy.
Đêm nay, Cố Sơ đã nói rất nhiều, dốc cạn những nhớ mong suốt hơn nửa năm trời. Quan trọng hơn là cô cũng kể lại cho anh nghe những thành tích và bằng khen cô nhận được ở bệnh viện. Lục Bắc Thần nói rất ít, từ đầu tới cuối chỉ mỉm cười lắng nghe. Khi cô đã nói tới khô cả miệng, luôn có một cốc nước hoa quả đưa đến bên. Rồi anh lại dặn cô: “Ăn thêm chút gì đi, em ăn ít quá”.
Sao cô nỡ lãng phí thời gian vào việc ăn uống? Cô bám lấy anh như một động vật ký sinh, nói: “Em sợ em vừa cúi đầu là anh lại biến mất”.
Lục Bắc Thần không biết nói sao, giơ tay xoa nhẹ đầu cô, khẽ nói: “Ngốc ạ”.
…
Tối nay, Lăng Song không ra ngoài tiếp khách, tan làm là về nhà ngay. Tạp chí tuần trước bán chạy, mức độ hot không hề kém hai kỳ có Lục Bắc Thần và Kiều Vân Tiêu, giám đốc phấn khích tới mức hai mắt như phát sáng, nhìn từ xa trông giống như hai viên trứng bồ câu lấp lánh khảm trên gò má như hạch đào của ông ta. Ông ta bắt chặt lấy tay Lăng Song, nói: Đúng là gừng càng già càng cay, tạp chí của chúng ta không thể thiếu những “phúc tướng”* như cô được.
*Phúc tướng: Chỉ những viên tướng may mắn, lần nào ra quân cũng giành thắng lợi.
Lăng Song đặt đĩa thức ăn cuối cùng lên bàn, nghĩ tới tay giám đốc mang kiểu đầu Địa Trung Hải, ưỡn cái bụng bia to phệ mà cười khẩy. Nhớ lại lúc trước khi cô rơi vào tình cảnh khó khăn vì chuyện của Bàng Thành, cũng chẳng thấy ông ta ra mặt bảo vệ một câu: Cô đây là “phúc tướng” của tòa soạn chúng tôi.
Xã hội này, ai ai cũng hiện thực, tình người dường như càng ngày càng không đáng giá rồi. Đây vốn là suy nghĩ nhất quán của cô. Cái gì mà nhân tình đạo nghĩa, cái gì mà đến chết không rời. Những kẻ có thể giữ trọn lời hứa chỉ vì chưa đủ điều kiện để phản bội và bán đứng mà thôi.
Nhưng không hiểu vì sao, suy nghĩ này của cô bỗng bắt đầu bị hóa giải, thậm chí dấy lên trong cô một sự khó chịu. Có lẽ cô cũng giống Tiếu Tiếu, sau khi bước qua một đoạn đường khó tin, tâm tư bắt đầu có sự thay đổi?
Cô không biết vì sao bản thân đã nhạt nhòa với những chuyện từng nhiệt tình như thế.
Lăng Song là một người rất sợ cô đơn, thế nên sau khi học y cô đã chọn ngành thời trang, từ một bác sỹ chuyển qua một người xuất bản ấn phẩm thời trang, đây là một bước ngoặt cực lớn, là hai ngành có tính chất hoàn toàn khác biệt. Ngành phía trước cần phải bật ra được sự bình tĩnh và chín chắn trong cái cô đơn, ngành phía sau lại phải dành được danh tiếng và danh lợi giữa những mối quan hệ. Cô đã chọn phía sau. Có lẽ chỉ có mình cô mới hiểu rõ đằng sau sự lựa chọn này chất chứa tâm sự gì, cô cần phải tìm được giá trị tồn tại của bản thân trong sự náo nhiệt.
Ngay cả chỗ ở của cô cũng nằm giữa nơi phồn hoa đô hội. Như vậy dù có cô độc một mình, nhìn ra ngoài cũng là hình ảnh nhộn nhịp, có thể xua tan mọi quạnh quẽ.
Nếu không phải vì anh, có thể cô sẽ cam tâm khuất phục sự bình lặng. Nhưng chính vì anh từng xuất hiện mới đốt cháy lại quyết tâm muốn làm một ngọn lửa khác biệt của cô. Cô muốn trở nên xuất sắc, muốn giỏi giang thế nào có thế ấy. Cô luôn hy vọng có một đôi mắt đang chứng kiến sự thành công của cô.
Ở phía đối diện trên bàn ăn, Lăng Song cũng bày một bộ bát đũa, ngăn nắp tề chỉnh song song với của mình. Sau đó, cô không dùng bữa ngay mà châm một điếu thuốc lên. Ánh đèn hơi tối, thân điếu thuốc mảnh khảnh giữa ngón tay cô bị ánh sáng màu cam nuốt dần từng chút một.
Khói thuốc màu trắng xám, còn ký ức lại rất rực rỡ.
Đêm đó, cảnh đó hệt như một giấc mơ, một giấc mơ cô chưa bao giờ dám nhìn thẳng.
Có lẽ chỉ có lúc đã uống say, cô mới nhìn rõ được gương mặt anh. Cô ngắm anh như ngắm nhìn một vị thần vừa hạ phàm, sửng sốt, quên hết mọi nghĩ suy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)