Hoa hồng.
Lại nhìn thấy hoa hồng trắng.
Cố Sơ ngồi trong xe taxi, ôm bó hoa hồng trắng này trong lòng, ngón tay vẫn còn đang run rẩy. Đầu mút dây thần kinh như mọc chân, xuyên qua xương cốt, kích thích máu huyết, thúc giục trái tim lên lên xuống xuống một cách bất an. Tấm thiệp kia được cô đút vào trong túi. Ban nãy cô đã nhìn rõ từng chữ một, lúc này những chữ ấy vẫn còn vòng quanh trong đầu.
Tiêu Tiếu Tiếu chứng kiến mọi việc làm của người giấu mặt. Bó hoa hồng trắng và tấm thiệp tối nay khiến cậu ấy cảnh giác. Khi cô quyết định tới buổi hẹn, Tiêu Tiếu Tiếu đã dặn đi dặn lại cô qua cửa xe taxi: “Cậu nhớ kỹ ám hiệu của hai chúng ta đấy, nếu thật sự phát hiện ra điều gì bất thường, cậu cứ nói dối là có việc cần gọi điện thoại”.
Cô không coi lần hẹn gặp này là một sự mạo hiểm. Ngược lại, cô gấp gáp muốn gặp được người tặng hoa. Dọc đường, trái tim cô vẫn luôn thấp thỏm, luôn có hai âm thanh đang không ngừng cãi cọ, đánh nhau.
Giọng A: Người đó chính là Bắc Thần, là anh ấy đã quay lại! Tối đó anh cũng tặng cô hoa hồng trắng, buổi sáng hôm ấy trên tờ thiếp để ở đầu giường, anh cũng viết câu nói này, không phải sao? Nếu là người khác, sao có thể biết được những chi tiết này chứ?
Giọng B: Đừng ngốc nữa, sao có thể là Bắc Thần. Nếu là anh ấy, tới thẳng tìm cô chẳng phải là được rồi ư? Giả thần giả quỷ không phải phong cách của Lục Bắc Thần.
Giọng A: Chẳng phải trước đây mày vẫn nói Lục Bắc Thần không lãng mạn đó sao? Anh ấy chia tay với mày lâu như vậy rồi, lúc ấy lại không nói lời từ biệt, bây giờ trở về đương nhiên là sợ mày giận thế nên tạo chút lãng mạn trước đó mà.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)