Anh ta có kín đáo hay không, không liên quan đến cô, người cô quan tâm chỉ có Lục Bắc Thần. Nghĩ một lát, cô hỏi: “Anh là người của Lục Môn, sao lại đại diện cho quỹ Bắc Thần?”.
Cố Sơ nhất thời chưa hiểu.
“Chính là cậu Bắc Thần.” Hà Nại có lòng tốt nhắc nhở một câu.
Lúc ấy Cố Sơ mới tỉnh ngộ. Từ trước tới nay cô vẫn không nghĩ anh trong thân phận cậu hai nhà họ Lục, suýt nữa thì quên mất sự thật này. Hà Nại bất thình lình xưng hô như vậy, cô bỗng không nhớ ra.
“Xem ra anh sẽ không nói sự thật cho tôi biết.” Cô đâu có ngốc.
Hà Nại cười, “Nói chuyện với người thông minh cực kỳ nhẹ nhàng. Đúng vậy, tôi không thể tiết lộ tình hình của cậu Bắc Thần”.
“Nhưng tôi không phải người ngoài.”
“Tôi biết.” Ánh mắt Hà Nại kín đáo lướt qua ngón áp út của cô, mỉm cười, “Nhưng trước mắt, về mặt pháp luật cô vẫn chưa phải là người thân thiết nhất”.
“Tôi…”
Hà Nại trông thấy sự hụt hẫng trong ánh mắt cô, lại nói ngay: “Cô đừng có giận dữ, tôi chỉ nói sự thật thôi. Cô phải biết tôi cũng làm việc theo quy định của nhà họ Lục, một khi vi phạm tôi sẽ phải cuốn gói cút ngay”.
“Nếu tôi nói tôi giận rồi, anh có thể thỏa hiệp không?” Cố Sơ làm bộ đáng thương.
Hà Nại trông còn tội nghiệp hơn cả cô, “Không thể, cô bé à, tôi phải giữ vững bát cơm của mình”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

