La Trì thừa nhận rất thẳng thắn: “Tên đó xong việc triển lãm chắc sẽ chuồn ngay, nếu thật sự có chuyện gì muốn bắt hắn cũng khó, nhân lúc hắn còn ở Thượng Hải phải đánh một đòn phủ đầu”.
Cả đêm anh không chợp mắt, lúc ở Cục cảnh sát đã điều ra toàn bộ hồ sơ các vụ mất tích trong vòng một năm ở Thượng Hải, chụp lại ảnh của tất cả những người ấy, sau đó cùng Cố Tư so sánh với những bức ảnh chụp tượng sáp trên trang web của triển lãm. Kết quả điều tra khiến anh rất thất vọng. Ngoại trừ tượng sáp của Ngải Hân có thể tìm được nguyên mẫu ra, các tượng sáp khác đều không có. Hai người bận rộn tới quá nửa đêm, Cố Tư không đỡ được nữa, ngủ gục mất. Anh cứ ngồi mãi trên sofa, nhìn ra cửa sổ, trầm tư suy nghĩ, giương mắt nhìn ánh trăng nhạt dần rồi những tia sáng bật ra khỏi chân trời.
La Trì uống một ngụm canh, nóng bỏng đầu lưỡi, anh phải ra sức uống thêm mấy ngụm nước lọc. Cố Sơ thấy vậy lắc đầu, “Vạn sự khởi đầu nan là chuyện bình thường, anh cũng không cần kích động đến vậy”.
“Đúng là tên nhóc đó rất cứng miệng, nhưng nếu không khai báo gì cả, anh cũng sẽ không để hắn đi.” La Trì ra sức cứu vãn thể diện của bản thân.
“Hắn quen Ngải Hân?” Cố Sơ gấp gáp hỏi.
“Hắn sẽ không thừa nhận nhanh vậy đâu.” La Trì nói.
Cố Sơ lại hỏi: “Hắn cũng phải cho chúng ta một lý do hợp lẽ chứ, trừ phi hắn có khả năng đặc biệt, có thể nhìn tới một nơi xa ngàn dặm”.
“Tên nhóc đó đúng là đã nói lý do, có điều anh nghe thấy rất vớ vẩn.” La Trì và vội mấy miếng cơm rồi giơ cái bát ra trước mặt Cố Tư, cười lấy lòng.
Cố Tư đón lấy, lẩm bẩm: “Điều tra án thì chẳng thấy tốc độ như vậy”.
La Trì hi hi ha ha, nói với sau lưng Cố Tư: “Phải ăn nó mới làm tốt được”.
“Gạo nhà em sắp bị anh ăn sạch bách rồi!” Cố Tư đứng trong bếp, quát lên một câu.
“Ngày mai anh sẽ mua mấy bao gạo to mang tới.” La Trì rất hào phóng.
Cố Sơ bó tay, gõ lên mặt bàn. La Trì lúc ấy mới đảo ngược con ngươi trở lại, hắng giọng bàn chuyện chính: “Hắn nói lúc Ngải Hân chết, hắn đang ở gần hiện trường, nhìn thấy tướng mạo của người chết. Đương nhiên, hắn bảo không biết nạn nhân tên là gì, còn nói chỉ vì nghệ thuật cần thiết nên hắn hay ra vào những hiện trường vụ án để kích thích linh cảm”.
“Anh có tin không?” Cố Sơ chống cằm hỏi.
Cố Tư lại xới một bát cơm đầy ụ. La Trì đón lấy, cười nịnh nọt với con bé, thấy Cố Sơ chuẩn bị trừng mắt lườm mình, anh lập tức nghiêm chỉnh trở lại, “Có ma mới tin lời hắn, sao lại trùng hợp quá vậy? Ngải Hân bên này chết, ở bên kia hắn bách bộ dạo tới?”.
La Trì lúng búng cả miệng đầy cơm, mặt nhăn tít lại, “Đáng chết là… bây giờ bọn anh không có cách nào chứng minh hắn không ở hiện trường”.
Cố Tư đưa ra đề nghị: “Lúc đó chẳng phải cả hai người đều có mặt ư? La Trì, chẳng phải anh nói ở hiện trường không còn ai khác sao?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

