Có lẽ vì mưa nên Cố Sơ đã cảm lạnh. Sau đêm đột nhập vào khu triển lãm tượng sáp, cả người cô bắt đầu phát sốt. Cố Tư không có nhà, sau khi rời khỏi khu triển lãm, con bé đã theo La Trì về Cục cảnh sát, hóng hớt chuyện điều tra tài liệu những nhân khẩu mất tích. Tới nửa đêm, cơn sốt cao bắt đầu phát tác. Cô loạng choạng bò dậy khỏi giường, nhét rất nhiều thuốc cảm và thuốc chống viêm vào miệng, khi nằm trở lại giường thì tinh thần đã có chút rệu rã.
“Bắc Thần…” Cố Sơ mơ hồ lẩm bẩm, vô thức giơ tay với lấy.
Cô thấy anh nắm chặt tay mình, lòng bàn tay rộng hơi giá, làm dịu đi hơi nóng hầm hập trên lòng bàn tay cô. Là Bắc Thần phải không? Cố Sơ gắng gượng mở mắt ra nhìn gương mặt kia. Trong bóng tối, anh đang ngắm mình, đôi mắt đen láy.
“Là anh phải không, Bắc Thần…” Cả người cô mềm nhũn, bất lực, khao khát được ngồi dậy bật đèn để xác nhận người đàn ông trước mắt.
Lòng bàn tay người đàn ông phủ lên má cô, cô cảm thấy như suối mát giữa núi rừng, lạnh nhưng lại khiến cơ thể cô hạ nhiệt. Rất dễ chịu, trong lúc đầu óc váng vất người lại càng buồn ngủ. Cô loáng thoáng nghe thấy có tiếng người thì thầm bên tai: “Ngủ đi, anh ở bên cạnh em đây”.
Là Bắc Thần…
Là giọng nói của Lục Bắc Thần.
Hai mắt Cố Sơ như bị dính keo nhưng trong lòng thì tự nhấn mạnh hết lần này tới lần khác: Là Bắc Thần đã trở lại, chính là anh ấy!
Cô biết anh nhất định sẽ quay về.
“Bắc Thần!”
Cố Sơ hét lên một tiếng rồi bất thình lình mở mắt.
Tấm rèm cửa màu trắng nhẹ nhàng bay bay theo gió. Hôm nay là một ngày nắng đẹp, mặt trời chói chang.
Cô đờ ra trên giường, rất lâu sau mới hoàn hồn trở lại. Bây giờ đâu còn là buổi tối? Cô nhìn nhanh đồng hồ, đã hơn chín giờ sáng rồi, cũng may hôm nay xếp ca mổ buổi chiều, nếu không chắc chắn sẽ đi làm muộn.
Lúc xuống giường đôi chân hơi mềm, cả người nhức mỏi nhắc cho cô biết sự thật tối qua đã phát sốt. Cô quay lại nhìn đầu giường, có thuốc cảm cúm cùng một ly nước lọc. Cố Sơ chăm chú nhìn cốc nước rất lâu, không sao nhớ ra mình rót nó khi nào, còn cả thuốc nữa, cô nhớ rất rõ mình “bò” ra phòng khách uống thuốc cơ mà.
Nắm chặt cốc nước trong tay, nuốt xuống từng miếng nước bọt, cổ họng mát lạnh, làm dễ chịu mớ suy nghĩ hỗn độn. Những ký ức vụn vặt của tối qua quay lại như thế.
Bóng người đàn ông đó…
Còn cả tiếng thì thầm bên tai…
Không đúng!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)