Bắc Thần, em đang đợi anh. Anh sẽ quay trở lại mà, phải không?…
Lục Bắc Thần đã xuất viện.
Nói chính xác hơn là anh ấy bị đưa ra khỏi bệnh viện.
Khi Cố Sơ kịp tới bệnh viện, mọi thủ tục của Lục Bắc Thần đều đã được hoàn thành xong, một chiếc xe gia đình màu đen đường hoàng dừng ở lối vào cấp cứu của bệnh viện. Cố Sơ bị hụt trong phòng bệnh, không gặp được Lục Bắc Thần. Tiêu Tiếu Tiếu tới ngay sau đó: “Tạ ơn trời đất, cuối cùng cậu cũng tới rồi. Giáo sư Lục bị người ta đón lên xe rồi, ý của bác sỹ Cố là xem xem cậu có thể nói chuyện với người nhà của giáo sư Lục một lát không, cố gắng đừng để giáo sư Lục xuất viện.”
Cố Sơ giật mình: “Người nhà? Là người nhà của anh ấy ký tên?”
“Dĩ nhiên rồi, nếu không ai có quyền làm thủ tục xuất viện chứ?” Tiêu Tiếu Tiếu kéo cô đi ra ngoài.
Trái tim Cố Sơ thắt lại, người nhà của Lục Bắc Thần tới rồi ư? Bố? Mẹ? Hay là anh chị em? Cô đáng thương phát hiện ra rằng mình chẳng biết gì cả.
Lâm Gia Duyệt cũng không ngờ có thể bắt gặp cô, hơi sững người giây lát rồi lập tức phản ứng lại: “Tránh ra.”
“Cô có tư cách gì đón Bắc Thần ra viện?” Cố Sơ sốt ruột trước, túm lấy cánh tay cô ta: “Tình trạng của anh ấy bây giờ ra sao cô không biết ư? Cô định đưa anh ấy đi đâu? Đây đã là bệnh viện tốt nhất Thượng Hải rồi!”
Lâm Gia Duyệt lập tức hất tay cô ra: “Tôi dĩ nhiên không có tư cách đón anh ấy ra viện, nhưng cô càng không có tư cách ở lại bên cạnh anh ấy.” Dứt lời, cô ta quay người bỏ đi.
Cố Sơ sốt sắng đuổi theo, chặn đường của cô ta: “Cô nói cho rõ ràng đi đã!”
“Cô đường đường là một bác sỹ mặc áo blouse trắng mà làm khó người nhà bệnh nhân, không hay lắm thì phải? Cô còn cản tôi, tôi sẽ khiếu nại cô!” Lâm Gia Duyệt bực bội.
“Cô…” Cố Sơ còn tiếp tục đuổi, bị Tiêu Tiếu Tiếu giữ lại.
“Tiểu Sơ, cậu cãi cọ với cô ta có ích gì? Nhân vật chính ở trong xe rồi.” Tiêu Tiếu Tiếu hất cằm ra phía chiếc xe bên ngoài.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
