Mặc dù đã dự liệu trước nhưng lời thừa nhận của Chloe vẫn khiến Cố Sơ thảng thốt tột cùng. Anh ấy nói mấy năm nay anh ấy vẫn đang tìm kiếm tung tích của Bắc Thâm, chỉ riêng ba chữ ‘mấy năm nay’ đã đủ khiến cô nghẹt thở.
“Bắc Thâm mất tích từ khi nào?” Khi câu này bật ra khỏi miệng Cố Sơ là vô thức, thật ra tận sâu đáy lòng vẫn có một giọng nói cảnh cáo cô: Đừng hỏi nữa, đừng tìm hiểu sâu thêm nữa… Nhưng cảm giác tò mò bị cô đè nén quá lâu đang rục rịch bật dậy, như ma quỷ, như điên dại, thiêu đốt mọi bình tĩnh của cô.
Chloe hoàn toàn không biết sự tranh đấu trong lòng cô, anh ấy nói: “Với sự suy đoán của Lục Bắc Thần thì có lẽ Bắc Thâm mất tích vào năm sắp tốt nghiệp nghiên cứu sinh.”
“Cụ thể là thời gian nào?” Cố Sơ nhìn Chloe chăm chú.
“Cụ thể thì có lẽ chính là năm Bắc Thâm ra nước ngoài du học.” Chloe nhún vai: “Vì lần cuối cùng Bắc Thâm xuất hiện ở Hạ Môn, dĩ nhiên, đây là thông tin Bắc Thần đưa anh.”
Hơi thở của Cố Sơ trở nên gấp gáp, đôi tay vô thức nắm chặt: “Ý của anh là trước khi Bắc Thâm ra nước ngoài du học đã mất tích rồi?”
“Có lẽ vậy.” Chloe suy tư: “Mấy năm nay anh đã tìm rất nhiều nơi, thậm chí ở nước ngoài cũng tìm rất lâu, mục tiêu cuối cùng vẫn dừng lại ở Trung Quốc. Nếu Bắc Thần đã phát hiện ra nơi hoạt động cuối cùng của Bắc Thâm ở Hạ Môn vậy thì nhất định sẽ có manh mối. Chỉ tiếc là bao nhiêu năm nay, cho dù có manh mối cũng đứt, nhưng mà…”
Anh ấy chỉ nói nửa chừng.
Cố Sơ nghe thấy sốt ruột bèn hỏi: “Nhưng gì cơ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



